Tiền Kiếp

 21clhutk1

Hình 01, The Farm at South Mountain - Morning Glory Café, Private Courtyard
6106 S. 32nd St. Phoenix, AZ 85042

 

Uyên Nhi làm lễ tốt nghiệp Master of Sciene ở trường ASU Campus tại Tempe City, hơn 2 tháng rồi mà Lam Sơn mới hẹn được với Uyên Nhi đi ăn trưa để chúc mừng chỉ riêng hai người. Thấy trời vào thu cơn nóng kinh khiếp của Arizona bắt đầu giảm dần nên Lam Sơn chọn quán Morning Glory Café, Private Courtyard ở 6106 S. 32nd St. Phoenix, AZ 85042.

Đây là quán kỷ niệm của hai người khi mới quen nhau. Lâu rồi, khi đó Uyên Nhi đang học năm thứ hai, mặc dù với tên là Morning Glory Café nhưng có bán thức ăn sáng, trưa và buổi ăn tối, nằm trong khu đất rộng The Farm at South Mountain với vườn cây walnut, hạt dẻ râm bóng có vài căn nhà, các lều và dù xếp cùng với bàn ghế sạch sẽ khá lịch sự chung quanh. Độc đáo là cách trình bày của một trang trại với nhiều hoa kiểng và rau quả tạo nên khung cảnh yên bình, thư thái và trử tình rất thích hợp cho những buổi họp mặt, hẹn hò của mọi người nhất là những ai yêu thích thiên nhiên.

Vào cuối tuần Morning Glory Café có chương trình văn nghệ bỏ túi của một ban nhạc mini gồm cây Guitar và Keyboard, một vài “ca sĩ không chuyên” và cùng quan khách yêu thích văn nghệ góp mặt.

Uyên Nhi nhiều năng kiếu và rất đam mê âm nhạc, cô giõi âm nhạc từ nhỏ trước khi sang định cử ở Hoa Kỳ. Một số nhạc cụ cổ truyền như đàn tranh, đàn bầu (độc huyền), đàn T’Rưng, kể cả nhạc cụ tây phương như Piano, Guitar, Mandoline.

Tài hoa trong âm nhạc của Uyên Nhi đã hút hồn Lam Sơn, ban đầu từ sự cảm mến, ngưỡng mộ, thân thiết và rồi từ đó dệt nên câu chuyện tình mà dù mười năm, mười năm sau nữa hình bóng “Cô Bé” năm xưa vẫn còn đó trong tâm tưỡng của Lam Sơn mỗi khi nhớ về!

Có lần Lam Sơn mời cô đi trình diễn đàn T’Rưng trong ngày lễ Thank You America tại Arizona, với bài “Tây Nguyên chào mặt trời” có đệm Keyboard của ban tổ chức giúp, thật tuyệt!

Ngày lễ này do hội Thank You America tại Arizona tổ chức hàng năm vào tháng 11 trước ngày Thanksgiving một tuần để tất cả sắc dân cùng nhau trình diễn nét văn hóa rực rỡ của mình, với ý nghĩa là ngày hội làm nên vườn hoa muôn màu khoe sắc thắm của nền đa văn hóa Hiệp Chũng Quốc Hoa Kỳ, và để mọi người tri ân nơi mà họ cho rằng đây là “Miền Đất Hứa”! Cô cũng thường đi trình diễn ở các buổi văn nghệ của các hội sinh viên bạn tổ chức nên được nhiều người biết đến.

Một nhóm thanh niên gốc Ý học cùng trường biết Uyên Nhi vừa mới tốt nghiệp tụi nó chạy đến bàn nhao nhao lên chúc mừng. “Congratulation! Happy Graduation!” Rồi đề nghị cô biểu diễn một bản nhạc góp vui. Đang trong tâm trạng vui tươi, phấn khởi, yêu đời nên cô nhận lời.

Uyên Nhi mượn cây Guitar và chọn bài nhạc Pháp nổi tiếng J’Espère của nhạc sĩ Marc Lavoine:

“… Comme disait Yoko Ono
Je vais essayer de retrouver ce mot
D'elle la seule chose qu'on partage en frères, en frères,

J'espère, j'espère, j'espère oh oui, j'espère
C'est mon caractère Mmmmm
J'espère …!)

Dịch nghĩa tiếng Việt (Google)

(Như Yoko Ono đã nói
Tôi sẽ cố gắng tìm từ này
Chúng là những thứ duy nhất chúng ta chia sẻ, ở anh em,

Tôi hy vọng, tôi hy vọng, tôi hy vọng oh vâng, tôi hy vọng
Đây là nhân vật của tôi mmmmm …
Tôi hy vọng.)

Thực khách thấy cô gái tóc đen bé nhỏ xinh xắn hát hay, đánh Guitar cũng điêu luyện, phong cách lịch lãm y như “ca sĩ thiệt” nên đồng loạt vỗ tay không ngớt làm không khí buổi sinh hoạt sôi động hẳn lên.

Mấy anh chàng Italian thích chí quá lên xin trình bày tiếp theo bài hát L'Italiano của Ca + nhạc sĩ Salvatore Cutgno, một bản nhạc nổi tiếng từng trình diễn trong buổi trao giãi bóng đá World Cup FIFA năm 2006 tại Rome, Italy.

Bài hát mà người Ý luôn đầy kiêu hãnh về một nền văn hóa và đất nước xinh đẹp của họ:

“… Lasciatemi cantare con la chitarra in mano

lasciatemi cantare una canzone piano piano

lasciatemi cantare perché ne sono fiero

sono un italiano un italiano vero …”

 

Dịch nghĩa tiếng Việt (Google):

“… Hãy cho tôi hát, tay cầm chiếc ghi-ta. 

Hãy cho tôi hát, một bài hát nhẹ nhàng, điềm tĩnh.

 Hãy cho tôi hát, bởi vì tôi tự hào là một người đàn ông Italia. 

Một người đàn ông Italia đích thực …”

 

Người bạn Italia tuy hát kha khá thôi nhưng nhờ hát với tất cả tấm lòng của anh nên dễ dàng truyền cảm hứng cho thính giả, và cũng nhờ điệu Italia POP sôi động, trong sáng vui tươi nên quan khách nhiệt tình vỗ tay tán thưởng như bài hát mà Uyên Nhi vừa trình bày trước đó.

 

 

Thấy trời cũng đã trưa Uyên Nhi đề nghị ra về. Trước khi ra xe, Lam Sơn và Uyên Nhi nắm tay nhau dạo một vòng quanh khu sân vườn trồng rau, có cả mấy luống đậu bắp, cà tím, bí rợ nữa, thật là một góc trời nho nhỏ của “Việt Nam Quê Hương Ngạo Nghễ”!

Lam Sơn cao hứng bắt chước mấy bạn trẻ Italia hát bản L’Italino với vision Việt:

“… Ta chào nhé bình minh diệu vợi

Chào mọi người, trong đó có em tôi

Những bài ca trong không gian thơ mộng

Rung động tiếng chim bên song cửa bồi hồi.

 

Những nghệ sĩ xao dương cầm ngân tiếng

Cất lên bài ca từ phía xa xôi

Lời hát yêu thương trong trái tim bỏng cháy

Để em mãi mãi là của tôi …”

 

Lam Sơn siết chặc bàn tay Uyên Nhi tình tứ, cô bé cũng biểu lộ tình cảm theo nhịp tim đang bồi hồi rung động, hỏi:

    • Lam Sơn thấy màu tím hoa cà đẹp không, Lam Sơn? Rồi cô hồn nhiên nhí nhảnh hết sức duyên dáng nhìn anh hát nho nhỏ:

“Trèo lên, lên trèo lên cây bưởi hái hoa

Bước sang, sang vườn cà hái nụ tầm xuân,

Nụ tầm xuân nở ra xanh biết …”

 

 

Lam Sơn lấy ngón tay đặt lên môi Uyên Nhi ngăn lại, lắc đầu không cho hát câu kế tiếp “Em lấy chồng anh tiếc lắm thay!” Trong khi Uyên Nhi ngạc nhiên trố mắt nhìn anh, Lam Sơn âu yếm lập lại câu hát anh hát lúc nãy:

Lời hát yêu thương trong trái tim bỏng cháy - Để em mãi mãi là của tôi …”.

 

Không đợi xem phản ứng của Uyên Nhi ra sao anh ghì chặt cô vào lòng và đặt nụ hôn lên đôi môi ấm áp nồng nàn xuân tình ấy.

 

Kể từ hôm đó, cách xưng hô của hai người thay đổi hẳn, họ tự nhiên khoác vai nhau đi dạo thậm chí trong cả mấy buổi tiếp tân trang trọng. Cuộc tình kéo dài gần 10 năm tưỡng chừng như không gì ngăn cách được, nhưng hình như Lam Sơn bị mang lời nguyền ác độc, cuộc tình nào cũng dỡ dang! Gia đình Uyên Nhi quyết liệt phản đối vì Lam Sơn đã qua một đời vợ, còn có 2 con, và lớn tuổi hơn Uyên Nhi nhiều.  

Phần Uyên Nhi thì không có duyên gặp được ý trung nhân! Cô thường xem nhẹ những anh chàng ngang mặt là người có cách sống nhàm chán. Những người hợp với Uyên Nhi thì có được mấy ai, mà đâu gặp được ai? Ngày càng bị áp lực lớn trong gia đình, và có nguy cơ khó khăn hơn lan ra ngoài xã hội. Để giử cho những gì tốt đẹp, cuối cùng cả hai chọn cách êm đẹp hơn hết!

21clhutk2

Hình 02, Casa Grande National Park

 

Sự chia tay với Uyên Nhi không làm cho Lam Sơn bị sốc nặng mặc dù anh rất yêu thương cô, bởi vì ngay từ buổi ban đầu gặp gỡ hiển hiện đâu đó đám mây mờ trên cuộc tình hai người, nhưng nó để lại vết thương khó mà phai mờ trong lòng anh! Uyên Nhi thường kín đáo ít khi biểu lộ tình cảm bằng lời, mặc dù có đủ yếu tố của một cuộc tình nhưng chưa bao giờ cô nói lên tiếng “yêu anh”. Trước kia hàng tuần Uyên Nhi và Lam Sơn thường hay đi ăn với nhau, nhớ buổi ăn tối ở nhà hàng Thai Rama và đó là lần sau cùng, Uyên Nhi với ánh mắt đượm buồn mênh mang: “Đã là định mệnh thì không thể thay đổi! Xin cảm ơn Ơn Trên đã cho chúng ta những kỹ niệm đẹp đáng ghi nhớ trong cuộc đời!”

 

Vài người bạn thân biết chuyện tình của Lam Sơn với Uyên Nhi nên cảm thông và đôi khi tìm cách an ủi, chia sẻ. Họ nói đó là cái duyên nợ từ tiền kiếp, có lần bà Souphavady Vongsavanh cho biết có vị sư bà Viêng Chăn người Lào gốc Việt biết coi tay, tu tập theo phái Mật Tông, pháp thuật đạt đến mức độ cao có thể thông hiểu về tiền kiếp nữa để giới thiệu cho Lam Sơn xem về kiếp trước. Mặc dù có nghe nói về đi thiếp để thấy về kiếp trước nhưng bà Souphavady Vongsavanh và Lam Sơn không mấy tin, thật sự là hơi tò mò muốn biết thôi.

Người bạn Lào, bà Souphavady Vongsavanh mà Lam Sơn quen biết gặp gỡ trong các dịp lễ hội International Culture Women Club (ICWC), International Mother Language Day (IMLD) hay trong lễ hội Thank You America. Bà là một người trong hoàng tộc của triều vua sau cùng ở bên Lào khi Pathet-Lào lên nắm quyền lật đổ nhà vua Savang Vattana hồi gần cuối thập niên 70. Trước đó Bà có sang Việt Nam du học ở Sài Gòn mấy năm trước khi Miền Nam sụp đổ nên Bà nói tiếng Việt cũng kha khá, tuy nhiên trong khi giao tiếp với Lam Sơn đôi khi phải dùng đến tiếng Anh, nay đang định cư ở Phoenix, thỉnh thoảng có qua lại thăm viếng hay giới thiệu ẫm thực dân tộc trao đổi nhau.

Điện thoại reo, tiếng người bạn bên kia đầu máy, bà Souphavady Vongsavanh:

    • Hi Lam Son, cuối tuần này mầy có rãnh không, tao muốn mầy cùng đi thăm sư bà Viêng Chăn ở Casa Grande, bà là một nhà sư khả kính, người Lào gốc dân tộc của mầy hôm trước tao có nói cho mầy biết đó.

Lam Sơn cảm nhận ngay có điều gì đó hay hay, vì bà Souphavady Vongsavanh đâu có vụ hứng thú đi hóng gió giửa vùng sa mạc.

    • Thưa vâng, không mấy khi được Bà mời đi thăm viếng đâu đó, quen biết thêm người bạn thật đáng quý!
    • Không phải bạn của mầy và với tao đâu, Sư Bà năm nay gần 100 tuổi thọ rồi. Nhà Sư Bà không có ở tại thị trấn Casa Grande mà phải theo con đường đá nhỏ dọc nhánh sông Santa Cruz, đi thêm một đoạn nữa gần đến làng người Indian.
    • Tôi hân hạnh, sẵn sàng làm tài xế cho Bà.
    • Không, mầy là bạn không phải tài xế. Mà đường không có trong bản đồ, nhưng tao có bản vẽ tay chỉ đường.

Sáng thứ bảy xe đến thị trấn Casa Grande cách Phoenix khoảng 60 dậm về phía nam. Sau một lát tìm đường dọc theo nhánh sông nhỏ mùa khô trở thành gần như con suối, cuối cùng cũng đến được tịnh xá sư bà Viêng Chăn. Ngôi nhà trên khu đất rộng bên bờ sông theo kiểu Indian cổ xưa, góc vuông giống như mấy cái hộp đấp bằng đất đặc trưng của người Hohokam. Có tường rào bao bọc, chung quanh bờ tường và lối đi có trồng nhiều hoa kiểng đầy màu sắc xinh đẹp. Ngoài cây trồng lấy bóng mát như walnut, palm có trồng một số loài cây ăn trái Á Châu như tắc, bưởi, lựu, hồng xen lẫn mấy buội hoa xương rồng.

  

Có hẹn trước nên Sư Bà chuẩn bị tiếp đón niềm nỡ chấp tay cuối đầu chào:

    • Welcom Souphavady Vongsavanh Princess to my house! (Vinh dự chào đón Công chúa Souphavady Vongsavanh đến thăm viếng tịnh xá!)

 

Có báo trước người tháp tùng là Việt Nam nên Sư Bà nói bằng tiếng Việt giọng lơ lớ Huế:

    • Chào đạo hữu Lam Sơn, vinh hạnh cho tịnh xá được đón tiếp. Princess có thông báo trước có đạo hữu cùng đến viếng. Tệ xá là nơi tu hành nên rất giản dị, đơn sơ ít khi tiếp khách người lạ nhưng có Princess giới thiệu thì coi như người nhà cả. Mời hai vị vào trong.

Lam Sơn chấp tay xá lại đáp lễ, đa tạ Sư Bà rồi bước vào nhà.

Sau khi Sư Bà giới thiệu sơ qua các gian phòng:

Chính giửa nhà có bàn thờ Phật Thích Ca, và vài vị Tổ sư Mật Tông, chưn đèn bằng đồng và mấy cái tráp và vật dụng phụ tế bằng bạc chạm trổ rất tinh vi có phần đẹp hơn ở hai chùa Lào trong thành phố Phoenix. Tại đây cũng làm nơi Sư Bà cùng các đệ tử tu tập thiền hoặc trì chú.

Chung quanh hai bên tường có chưng bày trong mấy tủ kiếng bằng gổ mun đều có nét khắc họa mềm mại, sinh động. Điều làm Lam Sơn chú ý hơn hết là vật chưng bày: Một số nhạc cụ truyền thống dân tộc Lào như Khèn (Khaen), đàn Phin (có cán chạm hình đuôi rắn thần cong vút), đàn Đa Nat (có dáng như chiếc thuyền với 22 mãnh gổ ghép lại) và trống tròn bịt da trăn, đều làm bằng loại thiết mộc quí giá. Nơi góc phòng là cái trống đồng kiểu dáng cũng giống như trống đồng Việt Nam đã có chút ít dấu Oxy hóa (đóng ten xanh lam) trên mặt trống có 4 con cóc ở 4 góc.

Thấy Lam Sơn nhìn đồ vật ra vẽ thích thú Sư Bà đến gần giãi thích trống đồng này dùng trong nghi lễ cầu mưa, các con cóc sẽ lên chầu Ngọc Hoàng cầu xin mưa thuận gió hòa cho nhân gian được mùa, cái trống này tuổi trên 700 năm. Khi di tản Sư chỉ mang theo được vài món coi như đồ gia bảo này thôi.

Lam Sơn đoán biết đây có thể là đồ vật trong hoàng cung chứ không phải tầm thường, anh chấp tay cuối đầu chào:

    • Thưa các đồ vật này thật vô cùng quí giá và hiếm có!
    • Đạo hữu cứ tự nhiên tham quan các phòng và cảnh vật chung quanh.
    • Thưa cảm ơn Sư Bà.

  

Một nữ đệ tử trung niên đến nói nho nhỏ gì đó với Sư Bà rồi đi nhanh ra sau.

Sư Bà mời hai người khách đi ra sau nơi góc sân vườn lát đá sạch sẽ có đặt sẵn bàn trà bên bờ sông dưới tàng cây walnut cổ thụ, gió nhè nhẹ từ bờ sông vừa đủ làm cho tiệc trà thêm thú vị. Lại một lần nữa làm Lam Sơn ngạc nhiên với bộ trà men lam Chu Đậu! Mọi cữ chỉ của anh đều không qua khỏi ánh mắt quan sát tinh tế của Sư Bà:

    • Chắc đạo hữu biết về nguồn gốc của bộ đồ trà này?
    • Thưa vâng, gốm Chu Đậu danh tiếng khắp nơi từ Đông sang Tây, từ hàng mấy trăm năm trước rất được giới Hoàng gia, Quí tộc ưa chuông!

Sư Bà nhìn thẳng vào mắt Lam Sơn, mím môi gật đầu nhè nhẹ mà không nói gì.

Câu chuyện giửa Sư Bà và Princess Souphavady Vongsavanh rất tương đắc, có lúc họ nói tiếng Anh có lúc họ châm tiếng Lào, nên Lam Sơn chỉ loáng thoáng hiểu được hai người nhắc về những ngày cuối cùng của đức vua Savang Vattana, một vì vua nhân hậu, đạo đức được cả dân tộc một mực tôn kính. Cùng với Hoàng Thái Tử Say Vongsavong và Hoàng Hậu Kham Phouni đều chung số phận hết sức thương tâm như đức vua. Nghe Princess kể, trong đôi mắt Sư Bà long lanh rướm lệ!

Bên trong cánh cửa thấp thoáng bóng một nữ đệ tử trẻ có lẽ là đang chờ xem Sư Bà có điều gì sai bảo.

Nãy giờ hai người nói chuyện với nhau khá lâu, chợt nhớ ra có Lam Sơn ngồi đó nên Sư Bà quay sang hỏi:

    • Đạo hữu biết về biến cố vào những ngày cuối cùng của Hoàng gia Lào năm xưa?
    • Thưa biết chút ít qua báo chí và sữ liệu, thật là một thảm cảnh tệ hại đối với Hoàng gia và cho cả người dân Lào. Điều nghiệt ngã lại là do Hoàng thân Souphanouvong - Pathet Lào, người lãnh đạo Mặt trân Nhân Dân Cách Mạng Lào cùng là người trong Hoàng tộc đã gây ra bao điều tang thương cho Hoàng gia. Theo một bài báo tôi nhớ đến lời của Đức vua Savang Vattana phút băng hà nằm trên lán trong trại tù ở Sầm Nứa (Sam Neua), Đức vua nói:

 

    • ''Tôi ngủ đây''.

Cùng với lời trăn trối:

    • ''Tôi hiến dâng linh hồn, giọt máu và thân thể của tôi cho mảnh đất mầu mỡ, tươi đẹp của đất nước Lào và có thể cho tất cả dân tộc Lào''.

 

Sư Bà và Princess đứng dây đi ra bờ sông nhìn về phía xa xa, Sư Bà chua xót nói:

    • Cuộc đời dâu bể, mấy trăm năm trước đâu có ai ngờ tại đây là vùng đất màu mỡ, trù phú, dân Hohokam cư ngụ đông đúc chứ đâu là sa mạc hoang vắng thế này!

Sư Bà quay sang Lam Sơn chậm rãi nói tiếp:

    • À xin lỗi, Sư quên mất, chưa xem chỉ tay đoán vận mạng cho đạo hữu, bây giờ thì gần đến giờ tu tập vậy xin hẹn lại hôm khác phiền đạo hữu trở lại. Nên đến vào ngày thường trong tuần không có đệ tử đến tu tập có thời gian rộng rãi hơn.

Rồi Sư Bà nhìn Lam Sơn một lượt từ diện mạo, thần sắc đến tướng mạo, từ tốn nói:

    • Cuộc đời đạo hữu chắc đã trãi qua nhiều sóng gió, chông gai về cả sự nghiệp và tình duyên, vậy Sư sẽ coi tiếp phần đời còn lại của đạo hữu xem sao?

Hai vị khách từ giả Sư Bà ra cửa, Princess Souphavady Vongsavanh trầm tư trên suốt đường về. Còn Lam Sơn thì luôn có những thắc mắc trong đầu, đồ đạc trưng bày trong nhà không phải tầm thường, thân phận của Sư Bà thế nào đối với Hoàng gia Lào? Hai vị nữ đệ tử dáng vẽ gọn gàn, khỏe mạnh, nhanh nhẹn không có nét dịu dàng của một ni cô. Chung quanh nhà đều có camera an ninh, có thể nhà ở nơi vắng vẻ nên cần đến. Quen biết bà Souphavady Vongsavanh bao nhiêu năm mà chỉ biết bà thuộc Hoàng tộc thôi đâu ngờ là vị Công chúa Lào may mắn còn sống sót!

21clhutk3

Hình 03, Ảnh minh họa, cuộc chiến tranh trong tiền kiếp - (Phù điêu trong một ngôi đền cổ xưa - Ảnh Internet)

 

Tuần kế đó, Lam Sơn lấy hẹn xin diện kiến sư bà Viêng Chăn. Sau nghi lễ chào hỏi nhau Sư Bà đưa qua phòng khách nhỏ, một cái bàn dài 8 ghế bằng gổ cẫm lai đỏ chạm trổ sắc xảo theo mỹ thuật Lào. Sư Bà ngồi đầu bàn bên này, Lam Sơn ngồi đầu bàn đối diện. Sư Bà cho biết nếu muốn biết về tiền kiếp Lam Sơn phải làm theo một số nghi thức như tịnh tâm, niệm Phật cùng thời gian khoảng một khắc trong khi Sư Bà cũng vậy. Họ bắt đầu thực hiện.

Sau đó Sư Bà truyền đạt lại những điều thấy về tiền kiếp của Lam Sơn, tóm tắc như sau:

    • Kiếp trước đạo hữu là một lãnh chúa tên gọi là Cái Kìn, có tình với một cô tên gọi là Trà Nàng, hai người yêu nhau bên bờ suối Kơ Nia. Cô Trà Nàng là con gái của thủ lãnh bộ tộc đối phương theo mẫu hệ nghĩa là cô sẽ là người kế vị vai trò lãnh chúa sau này. Hai bộ tộc thường gây chiến để tranh giành cây Kơ Nia cổ thụ bên dòng suối cùng tên vì cả hai đều cho đó là thánh địa, là thần linh để tôn thờ của mình.

Trong một trận giao chiến mẹ của Trà Nàng tử nạn, cô lên làm thủ lãnh bộ tộc. Bên phía Cái Kìn các dũng sĩ dũng mãnh, còn phía Trà Nàng các dũng sĩ thì kém về thể lực nhưng có mưu lược.

Trong trận chiến quyết liệt tiếp theo, một trong hai thớt voi là lợi thế của Cái Kìn có một thớt bị phục kích sụp hầm chông và bị giết chết. Vị tình riêng, Trà Nàng ngăn không cho truy kích để thớt voi của Cái Kìn cùng một số dũng sĩ thoát thân.

Hôm sau, Cái Kìn họp Gìa làng, các cừ súy (cừ suý là trưởng các đội dũng sĩ) bày trận đánh quyết định sống còn để xem ai đủ quyền làm chủ con suối và gốc cây Kơ Nia cổ thụ kia.

Với tâm trong sáng và thiếu kinh nghiệm trận mạc của Trà Nàng, không nghĩ rằng đối phương sẽ tấn công trả đủa ngay lập tức, thiếu sự bố trí phòng thủ chu đáo nên từ tờ mờ sáng hôm sau bị đánh bất ngờ phía Trà Nàng đại bại. Trà Nàng bị bắt cùng mấy chục cừ suý, theo tục lệ thủ lãnh bên bại trận sẽ bị giết, các cừ suý bị bắt làm nô dịch, các dũng sĩ thì ai tuyên bố trung thành về phe sẽ được giãm tội!

Cái Kìn muốn cứu Trà Nàng thoát chết tìm cách thuyết phục Gìa làng và các vị Chấp chưỡng hủy bỏ luật lệ này với lý do là cùng một tổ phụ mà lại đánh nhau bao nhiêu năm, máu đổ thây phơi thiệt hại cho cả hai bên. Thấy thái độ cố chấp của Già làng và các Chấp chưỡng khó thuyết phục được, Cái Kìn cũng không thể làm trái luật từ hàng trăm năm trước đã lập ra.

Cái Kìn tuyên bố thi hành luật, rút đoản kiếm đâm vào ngực nơi trái tim của Trà Nàng, cô chết ngay. Cái Kìn tuyên bố tiếp: “Nợ máu thì trả bằng máu, nợ mạng thì trả bằng mạng”! Cái Kìn quyết lấy máu và mạng của mình để giãi quyết sự thù hận tranh chấp từ bao nhiêu đời qua, yêu cầu hai bộ tộc sẽ cùng nhau chung sống hoà bình! Chàng rút kiếm đưa lên ngang cổ, nhưng một ánh chớp loáng lên kiếm văng rời khỏi tay Cái Kìn. Tất cả hai phe đều trố mắt ngạc nhiên vì sự việc diễn ra quá nhanh!

Vị Chấp chưỡng cao niên nhất từ từ bước ra giửa sân, tuyên bố:

“Khi Thủ lĩnh bộ tộc quyết lấy mạng ra làm bằng thì có thể giãi được lời nguyền khi xưa”!

Hàng trăm dân chúng cả hai bộ tộc hoan hô vui mừng, có cả những dòng nước mắt ràng rụa chãy!

Trong khi đó Cái Kìn tan nát cõi lòng, âm thầm bồng xác Trà Nàng lên thớt voi đi về phía cây Kơ Nia cổ thụ bên dòng suối nơi mà hai người mơ ước cất ngôi nhà sàn bên đó, chia nhau từng hạt Kơ Nia, thổi kèn lá (Slek), sáo trúc, hoà nhịp cùng tiếng róc rách của dòng suối tạo thành âm thanh huyền diệu, huyễn hoặc vang đi giửa núi rừng vào những đêm bàng bạc ánh trăng thanh! Linh hồn của núi rừng, của dòng suối, của gốc cây Kơ Nia ôm ấp, nâng niu linh hồn Trà Nàng ban hạnh phúc diễm tuyệt ngàn đời linh thiêng!

Sư Bà ngừng một chút rồi nói tiếp:

    • Cái nghiệp của đạo hữu là như thế, đạo hữu nghĩ thế nào?
    • Thưa Sư Bà, điều gì có thể chứng minh là câu chuyện tiền kiếp cụ thể liên hệ với thực tại?
    • Không có gì khó hiểu, như trong tiền kiếp đạo hữu và Trà Nàng đều đam mê âm nhạc, yêu thích núi rừng, thiên nhiên, thì bây giờ vẫn thế! Hoặc dấu vết lưỡi kiếm nơi ngực của Trà Nàng có thể bây giờ lưu lại như cái bớt, hay vết nám nơi ấy?

Lam Sơn chợt rùng mình, Sư Bà đâu biết Uyên Nhi là ai đâu, sao lại có thể nói lên sự kiện này? Lam Sơn cảm nhận được một cảm giác rờn rợn từ sống lưng! Như thông suốt được trong ý nghĩ của Lam Sơn, Sư Bà nói mở lối:

    • Đạo hữu không cần xác minh ở đây, hãy tự kiểm nghiệm.
    • Thưa Sư Bà, nếu mình lỡ đã tạo nghiệp thì hãy trả nghiệp thưa có đúng vậy không?
    • Không thể giãi quyết vụ việc như vậy, không lẽ bây giờ đem cái mạng của đạo hữu ra đền? Như vậy là “oan oan tương báo” đến bao giờ mới hết nghiệp?
    • Xin Sư Bà chỉ dạy?
    • Giãi nghiệp chứ không trả nghiệp!
    • Đa tạ Sư Bà!

Trước hết là Lam Sơn phải biết cách tịnh tâm, niệm Phật, học câu trì chú và biết cách trì tụng:

Tayata: Om Bekandze Bekandze Mahabekandze Randza Samudgate Soaha”

Câu chú này có công năng sám hối tội chướng đã gây ra và giải nghiệp đã kết từ kiếp trước. Khi trì tụng nếu có thể thì nên nhất tâm quán tưởng Đức Phật Thích Ca Mâu Ni trong lúc trì tụng, nếu không thể quán tưởng thì phải nhất tâm trì tụng mỗi ngày 7 biến.

Ba tháng sau đạo hữu trở lại, thực hành bước kế tiếp, nên làm cho đến nơi đến chốn vì nó ảnh hưởng cho cả hai người, nếu không, ai cũng bị nghiệp đeo đẵng, nhẹ thì không may mắn trong tình duyên, nặng thì luôn bị mang nghiệp trắc trở lương duyên suốt đời!

Thời gian này Lam Sơn gặp khó khăn trong cuộc sống dồn dập nên không làm đúng được theo lời Sư Bà chỉ dạy. Mùa thu năm sau, khi trở lại sư cô Viêng Chăn đã viên tịch! Việc trì chú giãi nghiệp bất thành! Không biết có phải chính vì vậy mà Lam Sơn luôn bị ám ảnh, ân hận, cuộc tình ấy vấn vươn mãi, dù nó là cuộc tình đẹp nhẹ nhàng ngang qua cuộc đời mình! Và Uyên Nhi cũng luôn dỡ dang trong tình duyên!

21lchutk4

Hình 04, Hoa lan rừng bên suối Kơ Nia

Trên đường từ Casa Grande về Phoenix, những đợt gió lốc mang theo từng cụm bụi gai rào rào lăn tròn qua mặt cát, sa mạc phát ra tiếng gào thét như tiếng giông bảo rít lên từng hồi trong lòng Lam Sơn!

Lam Sơn bấm máy để nghe lại bài hát Suối Mơ của nhạc sĩ Văn Cao mà Uyên Nhi và anh cùng ưa thích qua tiếng hát thật truyền cảm của Sĩ Phú:

“… Từng hẹn mùa xưa cùng xây nhà bên suối.
Nghe suối róc rách trôi hoa lừng hương gió ngát.
Đàn nai đùa trong khóm lá vàng tươi.

Tơ đàn chùng theo với tháng năm,
Rừng còn nhớ tới người …”

 

Lam Sơn nghe dòng nước âm ấm chãy dài trên khóe mắt.

“Tơ đàn chùn với tháng năm, rừng còn nhớ tới người, … Suối Mơ!”

Lê Hữu Uy

Arizona, Sept 2021

(Ghi chú của tác giả: Đây là truyện ngắn hoàn toàn hư cấu, viết để bà con có chuyện để đọc cho khuây khỏa giảm Stress trong những ngày giản cách dịch Cúm Covid)