Le Train De La Vie

  

 20chvhcxl1

 

 

« À la naissance, on monte dans le train et on rencontre nos parents.

Et on croit qu’ils voyageront toujours avec nous.

Pourtant, à une station, nos parents descendront du train,

nous laissant seuls continuer le voyage…

 

Au fur et à mesure que le temps passe,

d’autres personnes montent dans le train.

Et elles seront importantes : notre fratrie, nos amis, nos enfants,

même l’amour de notre vie.

 

Beaucoup démissionneront (même éventuellement l’amour de notre vie),

et laisseront un vide plus ou moins grand.

D’autres seront si discrets

qu’on ne réalisera pas qu’ils ont quitté leurs sièges.

 

Ce voyage en train sera plein de joies, de peines, d’attentes,

de bonjours, d’au-revoirs et d’adieux.

Le succès est d’avoir de bonnes relations avec tous les passagers

pourvu qu’on donne le meilleur de nous-mêmes.

 

On ne sait pas à quelle station nous descendrons,

donc vivons heureux, aimons et pardonnons.

Il est important de le faire car lorsque nous descendrons du train,

nous ne devrons laisser que de beaux souvenirs à ceux qui continueront leur voyage.

 

Soyons heureux avec ce que nous avons et remercions le ciel de ce voyage fantastique.

Aussi, merci d’être un des passagers de mon train.

Et si je dois descendre à la prochaine station,

je suis content d’avoir fait un bout de chemin avec vous. »

Jean d’Ormesson

 

Chuyến Xe Lửa Cuộc Đời

Lúc vào đời, leo lên xe và gặp cha gặp mẹ.

Tưởng rằng mẹ cha sẽ mãi mãi đi cùng.

Vậy mà, đến một nhà ga, mẹ cha đi xuống,

bỏ lại một mình ta  tiếp tục cuộc hành trình.

 

Rồi qua thời gian,

nhiều người khác sẽ bước lên chuyến tàu ấy.

Và họ sẽ là những người quan trọng: anh em, bạn bè, con cái,

đến cả người yêu của đời ta.

 

Nhiều người sẽ từ chức ( kể cả người yêu trong đời chung cuộc cũng ra đi)

và để lại  ít hoặc nhiều trống vắng.

Có những người  rất kín đáo

đến mức ta không biết họ bỏ chỗ  lúc nào.

 

Chuyến hành trình xe lửa sẽ đầy  vui, buồn, chờ đợi,

chào nhau, tạm biệt , và vĩnh  biệt.

Khi thành công là khi quan hệ tốt với mọi người khách đồng hành,

miễn là chúng ta đóng góp hết sức mình.

 

Đâu ai biết mình sẽ xuống ga nào,

vậy hãy sống hạnh phúc, yêu thương và tha thứ.

Thật quan trọng phải làm như thế vì khi bước xuống tàu,

chúng ta chỉ được để lại những kỷ niệm đẹp cho những người còn đi tiếp.

 

Hãy hạnh phúc với những gì ta đang có và cảm ơn trời cho ta cuộc du hành kỳ thú.

Và, xin cảm ơn người đã cùng tôi du hành trên chuyến xe  tôi.

Và nếu tôi phải xuống xe ở nhà ga sắp tới,

Lòng sẽ  vui được cùng người chung một đoạn đường trên chuyến xe đời.

Hồ Văn Hiền dịch.

       Ngày 28 tháng 9 năm 2020

 

Jean d'Ormesson (16 tháng 6 năm 1925 tại Paris – ngày 5 tháng 12 năm 2017 tại Neuilly-sur-Seine) là nhà văn, nhà báo và triết gia người Pháp. Thuộc gia đình quý tộc Pháp còn sót lại, ông học xuất sắc và tốt nghiệp trường đại học École normale supérieure (Paris) nổi tiếng của Pháp.

D'Ormesson là tác giả của hơn 40 tác phẩm, bao gồm những bích họa  lịch sử giả tưởng vĩ đại như "La Gloire de l'Empire" (Vinh quang của Đế quốc, 1971) cho tới những tác phẩm triết học về cuộc sống, cái chết và về sự tồn tại của Thiên Chúa như "Je dirai malgré tout que cette vie fut belle" (Tôi sẽ nói dù sao cuộc đời này vẫn đẹp, 2016). Ông được bầu vào Viện hàn lâm Pháp vào năm 1973. Từ năm 1974 tới năm 1977, ông là chủ biên nhật báo Le Figaro.

Jean d’Ormesson tự nhận mình là "người của cánh hữu" "nhưng có nhiều ý tưởng của cánh tả: ý tưởng về bình đẳng và tiến bộ". Sự hiện diện trên các phương tiện truyền thông  khiến ông trở thành một nhân vật của giới trí thức cánh hữu Pháp.(Theo Wikipedia tiếng Pháp).