"Ta muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá tràng-kình ở Biển Đông, quét sạch bờ-cõi để cứu dân ra khỏi nơi đắm-đuối chứ không thèm bắt chước người đời cúi đầu, cong lưng làm tỳ-thiếp cho người ta"  ** Triệu Thị Trinh **

HomeVăn-HọcBút Ký, Tiểu Luận, Dịch ThuậtBút Ký: Nhấm Với Hương Xuân

Bút Ký: Nhấm Với Hương Xuân

 

Nhấm Với Hương Xuân

 

I

Buổi sáng đầu tháng giêng, mở cửa ra và sương nhẹ buổi sớm ùa vào như tấm choàng trắng cô tiên cổ tích như ngày xưa mẹ thường kể, len nhẹ trong tâm hồn một cảm giác dịu dàng như có một phép mầu làm tan biến bao nhiêu mệt mỏi của những ngày trước đêm giao thừa. Cái cảm giác của thời thơ ấu xa xưa mong tết đến, kính trọng đón mừng đồng tiền lì xì mới tinh từ tay ông bà.

Cảm giác đặc biệt nhất là hương xuân, không hiện diện mà như quanh quẩn đâu đây, khó tả lắm! Nhẹ nhàng? Tinh khôi?...Mỗi lần hít vào, cảm giác đó như tan chảy len đều khắp mạch máu, tan hòa đến từng làn da, tâm hồn trở nên thư thái lạ kỳ. Dòng hương ấy chảy miên man khắp cơ thể, đưa ta về chốn siêu nhiên nào đấy.

Đến khi lớn lên, cái cảm giác ấy tuy có nhạt nhòa nhưng không mất hẳn, không còn lan tỏa mạnh mẽ như tuổi ấu thơ từng cảm nhận, có lẽ cũng vì đời thường làm cho tế bào mất hết cảm xúc để nhận biết hương xuân diệu kỳ mỗi năm chỉ có một lần!?...

Sáng nay, mở cửa ra sân vườn, vui vì ta còn cảm nhận được làn hương xuân, cảm nhận được nghĩa là tâm hồn ta chưa cùn mòn vì đời thường quấn quýt, cũng vừa đủ cho ta sống lại ký ức tuổi thơ! Ký ức quá đẹp và thánh thiện. Nhìn những đứa trẻ rộn ràng trong bộ quần áo mới tinh tươm, không biết chúng có cảm nhận như ta thuở ấy? Chắc chắn là có, nhưng không nhiều bằng, mỗi thế hệ có một cách cảm nhận riêng!...

Và cũng sáng nay, sau đêm giao thừa, mở cửa ra và…vẫn còn cảm nhận được hương xuân quyến rũ! Ta vui vì điều đó!

II

Một ngày không khác như mọi ngày, cũng là những tia nắng vàng ươm, những đám sương mù la đà đâu đó, chưa kịp tan trong nắng nhẹ, những mầm xanh cùng hoa khoe sắc rộn ràng trong vườn nhà…Tuy chỉ khác với ngày thường là thiên nhiên dường như lạ hẳn, có chút gì đó bất thường! Đơn giản bởi hôm nay là mùng một Tết! Lạ từ cảnh vật, lạ từ sinh hoạt đời thường, không ồn ào, không xô bồ, lạ từ ánh mắt, từ cử chỉ của mọi người xung quanh mà trước đó vốn dĩ lạnh nhạt, thờ ơ! Thế mới gọi là Tết chứ!

                                        

Tết là “chủ nhật” của một năm! “Chủ nhật” của các chủ nhật!

Tết, tự nó đến khoảnh khắc (so với 365 ngày)rồi đi nhưng dư âm vẫn còn tản mác đâu đó. Một năm có mấy ngày Tết gói gọn, để vui, để hưởng, để quên, quên những nhọc nhằn đời thường của cả năm. Vậy thôi cũng quá đủ, bởi thế cái gì cũng mới cũng lạ mà thường ngày không có hoặc ít có, thường quá hóa nhàm chán, nếu vậy thì không còn ý nghĩa Tết nữa!

Tết từ trong nhà ra ngõ, Tết từ quê Tết lên, Tết từ thành phố Tết xuống, một không khí hoan hỷ thật sự, sự hoan hỷ trọn vẹn và viên mãn của tất cả lứa tuổi, mọi thành phần, ai cũng như ai, cùng vui chung cái vui của Tết dân tộc.

Từ xa xưa người ta thường xem Tết là khoảng thời gian tốt nhất để nhìn lại mình, gia đình mình, hồi tưởng năm cũ, dự định hướng đi tốt hơn cho năm mới.

Cũng từ xưa, người ta xem Tết là điều thiêng liêng để nhớ về tổ tiên, cội nguồn, hội tụ về gia đình để xem ai là người thành đạt, ai là người làm ăn giỏi để từ đó làm gương soi chung, sống trọn vẹn nghĩa tình!

Cái không khí ngày Tết không như các ngày lễ hội thông thường, người ta thư giãn hoàn toàn, hưởng thụ trọn ven thành quả của một năm, không lo lắng điều gì. Trong không khí ngày Tết, vài dòng tản mạn để hiểu thêm đôi điều về Tết cũng thú vị lắm chứ!

III

Mùa xuân đã đi qua, khung trời hửng nắng, dầu một chút cũng đủ ấm cho nhân gian tươi mới hẳn lên sau những ngày dài mưa dầm giá rét, rét đến tái tê cho vạn vật. Chẳng ai than vãn gì nhiều, âu đó cũng là tính cách của con người Cố đô vốn đã quen chịu đựng mọi điều. Huế bao đời nay vẫn là một tính cách đó!

Một tí nắng vừa vờn xuống mặt cỏ, thiên nhiên bừng sáng hơn, như khoác lên chiếc áo mới, và điều kỳ diệu nhất là khi nhìn lên những cành cây khẳng khiu, không một cọng lá, thấp thoáng những nụ mầm non tơ, điểm thêm trong nắng nhè nhẹ, tâm hồn con người cảm thấy phấn chấn hẳn lên, nghe không gian như nở ra thoáng đãng sau nhừng tháng ngày ảm đạm.

…Nụ mầm tơ rạo rực vươn ra trời

Sắc hồng luân vũ non khơi…

Những mầm non bé tí ấy lại có sức hút diệu kỳ đến với con người, thiên nhiên như

một niềm hy vọng trên giường bệnh, niềm hy vọng trên con đường cùng…

                                                    

Lắm lúc người ta tất bật đời thường, hoặc không để ý những điều tưởng như vụn vặt , nhưng với một tâm hồn, với con mắt biết cảm nhận thì đó là cả một trời văn chương!

Ai dám bảo cỏ cây thiên nhiên là vô hồn vô thức?Ai dám bảo là vớ vẩn nhỏ nhặt?

Chỉ có những người vô tâm vô cảm mới nghĩ thế! Đáng buồn thay cho những người như vậy, may mà nhân gian không phải là tất cả những người đó!

Dẫu sao mùa xuân đã đến, lộc xanh nhú đầy cành, báo hiệu nhừng ngày xanh sau này, dăm ba câu chữ ngợi ca điều ấy cũng không có gì là quá đáng, chỉ để hiểu, để quý trọng màu xanh thiên nhiên vốn song hành chung thủy với con người từ bao đời nay!...

Nguyên Tiêu

                                               

Share

Mục Văn-Học

Phụ-Trách

 

Với sự cộng tác:

  • Ái Hoa
  • Áng Vân
  • Bạch Xuân Phẻ
  • Dã-Tràng Biển Đông
  • Hà Việt Hùng
  • Hồ Văn Hiền
  • Huy Văn
  • Lê Hữu Uy
  • Ngô Minh Hằng
  • Nguyên Lương
  • Nguyên Nhung
  • Nguyên Tiêu
  • Nguyễn Hoàng Lãng-Du
  • Nguyễn Thanh Huy
  • Nguyễn Thị Thanh Dương
  • Nguyễn Xuân Thiên Tường
  • Tương Giang

Chủ-Trương

Do một số người yêu ngành giáo-dục, nhà giáo, trưởng Hướng-Đạo và toán Nghiên-Cứu Huấn-Luyện Dấn-Thân chủ-trương

Điều-Lệ

Những sáng-tác và sưu-tầm gửi cho Làng Huệ cần tính-cách xây-dựng, phát-triển con người; không chính-trị đảng phái, phe nhóm và không chỉ-trích, chê-bai. Khi gửi bài, tác-giả đồng-ý cho Làng Huệ phổ-biến miễn-phí trên sách báo và tuyển-tập.

Phối-Hợp

  • Hoàng Vĩnh Yên
  • Nguyễn Thị Thiên-Tường
  • Phạm Trần Quốc-Việt
  • Phù-Sa Việt

Contact / Liên-Lạc

Joomla templates by Joomlashine