"Ta muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá tràng-kình ở Biển Đông, quét sạch bờ-cõi để cứu dân ra khỏi nơi đắm-đuối chứ không thèm bắt chước người đời cúi đầu, cong lưng làm tỳ-thiếp cho người ta"  ** Triệu Thị Trinh **

Bút-Ký: Sông Xuân

Sông Xuân

Sông xuân lững lờ theo con nước
Thủy triều dâng soi bóng đêm trăng
Cạn ròng nông đáy cá lăn
Trơ mình vùng vẫy lưới căng giữa dòng

*

Sông im ngủ hừng đông thức giấc
Máy xập xình tất bật ngược xuôi
Xuồng con ba lá êm trôi
Dập dìu ra chợ đông vui rao hàng

*

Treo lủng lẳng đỏ, vàng hoa trái
Bưởi, mãng cầu vừa hái xanh tươi
Cúc vàng rực sáng góc trời
Rộn ràng ngày tết vang lời bán, mua

*

Hoa xuân tết đuổi xua xui hạn
Vạn niềm vui, xán lạn năm dài
Mọi người cầu nguyện lộc tài
Bình an gia đạo từng ngày trôi qua

Thời gian bay vút như thoi đưa, những gì đến thì phải đến mà thôi. Ba ngày tết càng về nhanh với người Việt Nam sống rải rác trên khắp quả địa cầu. Chợ tết Bolsa Phước Lộc Thọ đã tưng bừng khai mạc. Mọi người náo nức nhanh chân lẹ tay mua sắm cho vui nhà vui cửa. Là gia chủ thì việc trang hoàng hoa trái cũng là niềm vui trong lòng vì một năm chỉ một lần gợi nhớ Tết Nguyên Đán.

Trong tiềm thức chưa ngủ yên, ngăn ký ức bé nhỏ của tôi vẫn còn vương mang hình ảnh, quang cảnh thương yêu của ngày tết xa xưa. Tôi mãi nhớ vào khoảng thời gian này ở miệt vườn nhà Ngoại của tôi là thời điểm rình rang chuẩn bị tết rất long trọng trong làng xóm miền thôn dã. Con sông hiền hòa với dòng phù sa ngầu đục cũng hí hửng biết tết về vì ghe xuồng chèo tay hay cộc cạch chạy máy đều rền ràng di chuyển um sùm từ hừng đông mờ mịt.

Các mặt hàng cần cho chợ tết phải được chuyển giao đến ngôi chợ đầu làng hoặc chuyển tải bằng xe đò, xe cam nhông chạy xuống Chợ Bình Tây, Chợ Cầu Ông Lãnh vào nửa đêm về sáng. Trên các con sông lớn nối liền tỉnh lỵ xa xôi với thành phố thì tiếng xình xịch xuồng máy tấp nập. Mặt nước sông liên tục trổ hoa nước lăn tăn và bọt trắng xóa nối đuôi sau ghe làm giao động cụm lục bình đong đưa trong mùa bán tết nhộn nhịp cũng như trong lòng người nôn nao chào đón xuân về.

Tất cả hoa tươi, rau, củ quả, trái cây phải được giao đến các đại lý chủ chành nửa đêm về sáng. Sau đó, việc phân phối mọi thứ đến người mua cũng phải xốc vác lẹ làng hầu giữ cho các mặt hàng xanh lá giữ nguyên màu sắc tươi tắn. Người buôn bán lẻ vội vã gom hàng về chợ nhỏ của mình cho kịp lúc mặt trời vừa lờ mờ chiếu sáng phố phường.

Suốt thời gian bán chợ tết thì dòng sông lớn hay nhỏ ít khi được an ổn ngủ yên. Người dân miền thôn dã đón tết trong không gian an bình. Con sông quanh vùng im vắng vài tiếng đồng hồ say giấc điệp để còn có đủ sức gồng gánh ghe, xuồng xuôi chiều con nước lớn ra chợ nổi cho kịp lúc. Chợ nổi nhóm rất nhanh. Nếu ai chậm tay chèo chống thì coi như lỡ chuyến tàu đêm vì chợ tàn.

Vui quá! Tôi đang bơi về chốn cũ. Thoang thoảng đâu đây hương xuân quê Ngoại nay đã bay tan theo mây loãng ngăn trời. Tôi mơ màng đôi phút để có thể tìm chút gì để nhớ và chút gì để thương bên kia bờ đại dương.

Quay về với thực tại, tôi an vui với vòm trời hải ngoại, thủ phủ người Việt tha hương. Mấy mươi năm xa Sài Gòn, tôi vẫn đón xuân với tất cả những gì mình đang có trong tầm tay mà không hề phàn nàn than oán là buồn quá! Điều quan trọng ắt có và đủ, tết trong trái tim người tha hương vẫn cho tôi đã tìm được muôn vàn niềm vui vì không thiếu thứ chi.

Chúng ta mua sắm cho gian nhà ấm cúng hoa trái rực rỡ muôn màu sắc nhất là chậu hoa cúc vàng là hình ảnh tôi thích nhất không thể thiếu vắng cho dù mấy mươi năm lưu lạc tha hương. Ai giàu hay nghèo gì cũng đều ra chợ hoa rủng rỉnh rinh vài chậu cúc dzìa nhà. Tự nhiên không khí tết lan tỏa đầy ắp căn nhà của mình. Chao ơi, hoa cúc là loài thực vật ngoan hiền không hề biết nói tiếng người, không hề âu sầu than vãn hay náo nức chúc tết rầm rời chi cả. Nhưng ngộ thay, chỉ cần có chậu cúc vàng ánh chói lòa nằm êm ấm ngay phòng khách, cũng đủ có công lực cực mạnh hong ấm nồng trái tim mọi người. Riêng tôi thì màu vàng kiêu của đóa cúc vàng như bao lì xì nặng kí chứa đựng ngàn lời chúc tươi vui

Áo nàng vàng anh về yêu hoa cúc
Áo nàng xanh anh mến lá sân trường (Thơ Nguyên Sa)

Màu vàng hoa cúc đã đi vào lòng người dân Việt Nam từ lâu lắm.

Quê người không có sông xuân
Cúc vàng rực rỡ lâng lâng lòng người
Thảm hoa cúc chói khắp nơi
Sông xuân quê mẹ sáng ngời Bolsa

Bạch Liên

 

Share

Mục Văn-Học

Phụ-Trách

 

Với sự cộng tác:

  • Ái Hoa
  • Áng Vân
  • Bạch Xuân Phẻ
  • Dã-Tràng Biển Đông
  • Hà Việt Hùng
  • Hồ Văn Hiền
  • Huy Văn
  • Lê Hữu Uy
  • Ngô Minh Hằng
  • Nguyên Lương
  • Nguyên Nhung
  • Nguyên Tiêu
  • Nguyễn Hoàng Lãng-Du
  • Nguyễn Thanh Huy
  • Nguyễn Thị Thanh Dương
  • Nguyễn Xuân Thiên Tường
  • Tương Giang

Chủ-Trương

Do một số người yêu ngành giáo-dục, nhà giáo, trưởng Hướng-Đạo và toán Nghiên-Cứu Huấn-Luyện Dấn-Thân chủ-trương

Điều-Lệ

Những sáng-tác và sưu-tầm gửi cho Làng Huệ cần tính-cách xây-dựng, phát-triển con người; không chính-trị đảng phái, phe nhóm và không chỉ-trích, chê-bai. Khi gửi bài, tác-giả đồng-ý cho Làng Huệ phổ-biến miễn-phí trên sách báo và tuyển-tập.

Phối-Hợp

  • Hoàng Vĩnh Yên
  • Nguyễn Thị Thiên-Tường
  • Phạm Trần Quốc-Việt
  • Phù-Sa Việt

Contact / Liên-Lạc

Joomla templates by Joomlashine