"Ta muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá tràng-kình ở Biển Đông, quét sạch bờ-cõi để cứu dân ra khỏi nơi đắm-đuối chứ không thèm bắt chước người đời cúi đầu, cong lưng làm tỳ-thiếp cho người ta"  ** Triệu Thị Trinh **

HomeVăn-HọcĐa Ngôn-Ngữ ---- Multlingual ArticlesTruyện Song Ngữ - Bilingual StoriesDai Lo Bi (Dai Lo Bi) --- Truyện Song Ngữ --- Bilingual Stories

Dai Lo Bi (Dai Lo Bi) --- Truyện Song Ngữ --- Bilingual Stories

 

Dai Lo Bi 

 

            dai lo bi 1                                          

Có ai về từ thuở hoang sơ                                  

Nói với tôi ngày xưa chốn cũ

Có ai còn mang tuổi ngây thơ

Nói dùm tôi kỷ niệm vu vơ...

                                                       

 

 

Bạn tôi ơi ! Đừng vội đoán già đoán non cái tiêu đ viết bằng tiếng Việt không dấu này nhé, và coi chừng đây là một bẩy xập đấy! Nó sẽ gợi tính tò mò của bạn, để bạn phải đọc cho xong câu chuyện này.

 

Câu chuyện đã cũ lắm rồi, được cất dấu rất kỹ trong tận cùng ký ức, chỉ có chết mới mang theo. Thế mà hôm qua nó đội mồ sống dậy, khi tôi bất chợt gặp hắn trong góc phố hổn tạp của khu phố Tàu Los Angles.

Hắn nhìn tôi rất lâu.. rồi thỉnh thoảng lại liếc nhìn trộm... Tôi biết là tôi vẫn còn đẹp và chưa có dịp xét lại điều này nơi, vì gặp tôi có người bảo "Cô rất đẹp" tôi thản nhiên mỉm cười và lịch sự trả lời "Xin cảm ơn" bằng tiếng Mỹ.

Hắn cứ loay hoay với đám đồ sành đồ cổ, bên đống chai lọ đẹp có xấu có, những loại đắt tiền thì cũng bắt mắt, còn những cái rẻ tiền thì cũng hao hao giống hàng chạp phô Chợ Lớn, và thỉnh thoảng hắn cứ lại liếc trộm tôi, làm tôi muốn phì cười, con bạn tôi bảo rằng " chính hắn đấy !" và hắn là chủ nhân của tiệm đồ sành đồ sứ này.

Tôi cũng nhìn trộm hắn, phải rồi.. Còn ai vào đây nữa, cái đầu tóc ngày xưa đã lưa thưa, bây giớ không còn lại bao nhiêu sợi, với cái chân đi vòng kiềng đó kìa.. "Đích thị hắn rồi ".

Tôi đến trước mặt hắn cười cười, hắn hơi lúng túng:

- Thưa bà...cần gì.

- Bà cái con khỉ khô..Cào mày có nhận ra tao không?

Mặt nó biến sắc vì sững sốt, có lẽ hắn thoáng nghĩ, một bà ăn mặt lịch sự, đẹp nữa là đàng khác, mà lại xưng hô mày tao.

Dùng cái giọng nói Qui Nhơn đặc sệt.

- Cào ! Thiệt tình mày không nhận ra tao hẽn.

Nó nhẩy tửng lên.

- A ! Xuân.. Quỉ thần ơi ! Con nhỏ...................

Nó muốn ôm cầm lấy tôi, nhưng khựng lại.

- Chu cha ! Quỉ thần ơi..Quỉ thần ơi...

Nó vừa nói vừa cười như mếu và tôi thấy trong mắt có giọt nước rưng rưng.

 

Tối đó tại quán của tôi...

Khi dọn về CA. Cuối năm 2005. Sau đó thì tôi lại tiếp tục mở một quán Cafe Bánh Mì trong khu phố nhỏ Quận Cam, cũng gần được bốn năm, tự an ủi và khích lệ cho chính mình trong bước đường thương mại, may mắn mình vẫn có chổ đứng nhỏ, trong khi kinh tế cả nước đang thời kỳ tụt dốc, có được niềm vui là quán tôi đã trở thành một thứ trạm liên lạc cho các hội đoàn, các nghệ sĩ, và bạn bè, mỗi khi đến đặt hàng đều được bớt giá rất hậu hỉ, và quán tôi đã được bạn bè thân thương giúp đỡ thường xuyên, để rồi trở thành một thứ trạm liên lạc cho những mảnh đời rời rạc nhau dần dần, nhờ quán tôi, kết lại thành một chuổi hạt châu lóng lánh kỷ niệm.

Cũng nhờ cái quán nhỏ này, một con bạn thân đến thăm cho biết tin tức một số bạn bè cũ tan tát bốn phương từ thuở rời bỏ quê hương, từ "thằng Cào " móc nối đầu tiên đã nối kết rất nhanh một nhóm bạn bè hy hữu.

Hy hữu là vì từ một quá khứ rất xa xôi, một thời mà tên gọi, gần như đã bị lãng quên trong ngôn từ người Việt hiện tại. " Thời Đánh Bi Đánh Đáo ". Có khi nào bạn thấy lũ trẻ Hải Ngoại tự đánh Bi, đánh căng, u Mọi, đánh Thẻ hay rủ chơi ô làng?..Những niềm vui thơ ấu này, đã lộng lẫy vô cùng qua biết bao thế hệ tuổi trẻ Việt Nam và đã chấm dứt ở thế hệ " Giáo Khoa Thư " dung dị và dễ thương.

Có nên buồn không khi thấy thế hệ "Dot.com" này, với lũ trẻ suốt ngày im lặng vùi đầu vào những chiếc iphone, ipad...Có thể là thật say mê, nhưng làm sao có tiếng nói tiếng cười để sau này làm sao có kỷ niệm...

Đêm nay tại quán tôi, một đêm trùng phùng hy hữu của một lũ bạn có chung cùng kỷ niệm mang theo suốt gần hết một đời người, sự gặp gỡ của năm đứa bạn hàng xóm..Trời thương chưa có đứa nào rơi rụng qua giông bão chiến tranh, còn lây lất tồn tại trải qua dập vùi của cuộc đời tị nạn. Tưởng là những giây phút đầu khi gặp lại nhau, thì sẽ reo vui, sẽ líu tíu..nhưng không..phút giây trầm ngâm lại kéo thật dài.

Năm đứa chúng tôi đã ngồi im thật lâu, khi bên ngoài nắng chiều đã nghiêng, thành phố lao xao với công việc cuối ngày, như thường lệ những nhóm thợ người Mễ cuối cùng đã ghé vào quán tôi mua vội mấy ổ bánh mì cho buổi sáng hôm sau, và đấy là dấu hiệu để quán tôi bắt đầu thu dọn sắp đóng cữa.

Bạn tôi vẫn trầm ngâm nhìn tôi loay hoay với công việc..có lẽ giống như những máy computer rất chậm, và trong đầu chúng tôi, đang nối kết những dữ kiện trong ký ức..nhìn lại những mái tóc hoa râm, những vết chân chim ở khóe mắt, từ những nét oằn xuống của thời gian trên đôi vai, và chúng tôi đang tìm gặp lại hình ảnh của những đứa trẻ một thời rong chơi ở góc phố Qui nhơn.

   - Thằng Cào..nó đây rồi, thằng bé có tóc thưa có dáng đi khập khễnh nhón chân, nó là thằng hiền nhất trong bọn.

   - Thằng Trung.. lớn con trông có vẻ ngang tàng nhưng rất tốt bụng.

   - Thằng Hải.. Tàu Đà Nẵng, vô Qui Nhơn, lớn lên thời trung học hắn thương con Hoa em thằng Trung.

   - Thằng Tỹ.. nhà chơi số đề..v..v....

Khi bức màn dày của thời gian được xuyên thủng những già cội trong hồn bắt đầu rơi rụng. Tôi đẩy ly Cafe đến trước mặt Cào:

- Cào...nói cái chi cho vui đi chứ, sao ngày xưa thì cái miệng nói tía lia...

Hắn nhăn nhó :

- Muốn nói lắm chứ, có điều không biết xưng hô làm sao đây, nếu mà được gọi "You" thì khỏe re.

Thằng Trung góp ý :

     - Thì gọi mày tao như xưa có sao đâu !

Thằng Hải vẫn còn đôi chút líu lo của giọng ba tàu nói tỉnh bơ :

- Con trai với nhau thì được, còn với..cái nị Xuân này thì gọi làm sao !.

Mọi người lại lao nhao :

     - Thì mọi người cứ gọi là Xuân thôi

     - Nghe khách sáo quá đi tui bây

Thằng Cào ngồi tủm tỉm cười

     - Sao mày cười cái gì vậy ?

Tôi cố hỏi cho ra lẽ cái nụ cười bí ẩn này, quả nhiên thằng Cào thố lộ bí mật :

     - Mày biết không, ngày xưa tụi tao mỗi khi nhắc đến mày, gọi mày là "Con Đái Lỗ Bi"

     - Trời đất ơi ! Sao lại cho tao cái nick name kỳ dị như vậy ! Tôi la toáng cả lên, nhưng khúc phim kỷ niệm đã quay rất nhanh trong đầu. Cả bọn phá lên cười, tiếng cười đã phá tan từng mảnh tấn lá chắn thời gian, làm rơi rụng tất cả hình hài già nua, đã mở toang lại cánh cửa thiên đàng thơ ấu của chúng tôi. Cả bọn cùng kéo nhau chạy theo "Con Bé Đái Lỗ Bi" trở về mảnh xi măng khá rộng bên hiên nhà tôi. Của những buổi trưa hè lũ trẻ con hàng xóm tụ tập ở mảnh sân si măng, tiếng trẻ lao xao bên ngoài,   thường làm tôi ấm ức vì Ba bắt phải ngủ trưa, để khỏi giang nắng đen thui đen thủi, Ba tôi bảo vậy. Tiếng trẻ lao xao ấy thỉnh thoảng vẫn trở về với giấc mơ để thấy có cái gì nhớ thương bàng hoàng. Lũ con gái thường đánh Thẻ với quả banh ping pong, của những đứa con trai trao cho, thường khi là những quả banh đã nứt, dội xuống xi măng nghe tiếng " rè " chơi bắn giây thun hay lũ lai Tàu gọi là chắt điu, chơi gõ nắp keng, ôi thôi đủ thứ trò chơi tha hồ la lết làm nền xi măng trở nên láng cuội.

Còn lũ con trai thường xuyên ngự trị nền xi măng này, vì đây là nơi bắn bi lý tưởng. Mà lý tưởng là cái chắc! vì lằn bi lăn trên nền xi măng thẳng tắp và êm ru như cánh bàng lướt gió.

Nhưng lý tưởng hơn hết là tình cờ nước giọt từ hiên nhà đã xoáy trên nền xi măng một lỗ bi tròn trịa. Lỗ bi này là điều quyến rũ vô cùng cho bốn thằng con trai, mà người nhà tôi gọi là bốn thằng giặc và sau này vào trường Trung Học tự xưng là Bốn Chàng Ngự Lâm Pháo Thủ.

Bốn thằng con trai say sưa bắn bi còn tôi con gái chỉ biết đứng nhìn.

Thằng Trung có món tuyệt kỷ là bắn bi bằng ngón tay trỏ, sức bật tung khủng khiếp có khi bắn vỡ toang hòn bi, làm thằng Cào bứt đầu bứt tai nhăn nhó.

Thằng Hải ba tàu độc đáo với lối bắn bi bằng ngón cái, con mắt hắn nheo lại gần như nhắm và đường bi đi chính xác vô cùng, xem bốn thằng bắn bi "lát rồi" tôi cũng mê theo những viên bi chai màu sắc rực rỡ, những gân màu xanh đỏ tím vàng uốn quanh trong lớp ve chai trong veo, trong suốt như tâm hồn thơ ấu, những câu chuyện trẻ con dần dà đầy ấp không gian trong quán nhỏ, đã mang về đây đầy đủ màu sắc và hương vị của tuổi thơ của góc trời Qui Nhơn yêu dấu. Mảnh nắng ở hiên ngoài sáng rực lên như màu vàng trên bãi biển Qui Nhơn một màu vàng như trong tranh Van Gogh. Có màu hồng trên mặt nước biển lấp lánh ban trưa như trong tranh của Monet. Trên nền tảng sắc màu này hồn tôi đã hiển hiện lộng lẫy chuổi ngày ấu thơ.

Thằng Tỹ đã kéo tôi ra khỏi giấc mơ ;

     - Con nhỏ Đái Lỗ Bi lại bắt đầu mơ mộng rồi, ngày xưa có bao giờ thấy nó mơ mộng đâu ?

   Thằng Hải chen vào :

     - Không mơ mộng mà còn Tom Boy nữa là khác, nó thường bắt nạt tao có khi xông vào quýnh lộn như con trai.

     - Nhưng khi sắp bị phản công, thì cái miệng nó la như cái mõ bể, ôi thôi ! con sen bà vú nhà nó túa ra, tụi tao chỉ có biết bỏ chạy có cờ.

Thằng Trung thú thật :

     - Có lần tao bị xách tai đau thấy mồ, nên thường phải nhịn đó thôi.

     - Không nhịn sao được, nó ỷ có cái sân xi măng, mà nó không cho chơi thì cũng mất vui, nên chiều nào cũng phải nộp thuế cho nó. Không để thằng Trung nói chuyện nộp thuế, thằng Tỹ cắt ngang :

     - Nộp Thuế rồi còn bắt làm tạp dịch nữa.

     - Mày nói cái gì vậy ?

     - Ê Nhỏ ! Mày còn nhớ không ? Đang bắn Bi mày ngang xương nói:

     - Ba tao sai tao đi mua nưóc đá, mày đi theo khiêng dùm không? Thế là phải đi theo nó.

     - Cha mẹ ơi ! thằng cha bán nước đá nịnh Ba nó, thay vì bán một nửa, lại đưa luôn cả miếng nước đá thật bự, bỏ vào bao bố bỏ thêm mạt cưa khi thấy có tao đi theo nó, làm hai đứa kéo lê kéo lết. Đường phố mùa hè trời nắng chang chang nước đá chảy dần, thấy có vẻ nhẹ hơn, hắn đề nghị, tụi mình ngừng lại đánh nắp keng với lủ bạn cùng trên đường Gia Long, cho nước đá chảy tan bớt rồi kéo về cho nhẹ, chơi nắp Keng không biết bao lâu, thì chu cha, nước đá tan chảy còn lại chút xíu.

Về đến nhà, ba nó trông nước đá dài cả cổ, lại thêm thấy cục nước đá chỉ còn lại chút xíu xiu, thế là nó bị phạt quỳ, thấy thảm thương làm tao cũng muốn nhảy vào liều mình Lê Lai cứu chúa..

Cả bọn lăn ra cười, cười chảy nước mắt, thế rồi những câu chuyện chỉ loanh quanh về tôi.

     - Xuân ! Mày còn nhớ ca cải lương hay không ?

     - Kỳ, mày còn nhớ dai thật.

Đúng, dạo đó tôi hay nhái ca Cải Lương, vì những gánh hát từ SG. ra Trung, thường ở trọ trong nhà tôi, được Ba Má tôi giúp đở, tôi đã gặp Thanh Nga trong thời kỳ chưa nổi tiếng, và chính ông Út Trà Ôn đã dạy tôi ca chơi vài câu, về cái ngân cái láy, lên bổng xuống trầm, ngay cả tiếng ư..ư kéo dài đá nhau, và giọng cười bất hủ rền vang của ông, nhanh chóng đột nhập vào hồn trẻ thơ của tôi, đến độ có lần Út Trà Ôn đề nghị với Ba tôi ;

     - Con gái bác có dáng dấp mặn mà, còn có giọng rất dài hơi, bác cho cháu dạy mai sau sẽ thành đào chính, không ngờ ba tôi giận dữ , và bỏ đi vào phòng lẩm bẩm những gì như xướng ca vô loại, mà lúc đó tôi chẳng hiểu cái quái gì cả..

Tuy vậy ngày nào tôi cũng ngân nga cải lương.

Có một buổi trưa nằm vắt vèo trên cành ổi cạnh bờ giếng tôi cất giọng mùi mẫn vừa ca vừa ăn ổi

- ANH ĐÀI ƠI, YÊU NHAU ĐÂU PHẢI LÀ ĐIỀU TỘI LỖI...

  MIỄN CÙNG NHAU XIN VẸN CHỮ TAO PHÙNG.

Đang ca chót vót say sưa và nước mắt chỉ chực tuôn trào, thì thằng Tỹ đi ngang ngoài rào la lên.

       - Mùi quá ! Mùi quá !...

Tôi giựt mình rớt tỏm xuống giếng, thằng Tỹ hoảng hồn, nhảy rào vào

       - Mày có sao không ?

May mà dưới đáy giếng nước cạn mùa hè, tôi hét:

       - Sao cái con khỉ, mau lấy giây gàu thòng xuống kéo tao lên.

       - Eo ơi ! lúc đó mày ướt như chuột lột.

Bây giờ già rồi nên xin thú thật, là lúc đó tao nhận ra rằng mày thật đẹp, đúng như Út Trà Ôn nói mày trổ mã....

       - Thằng Trung gặng hỏi bằng giọng rất tếu

       - Thế rồi sau này vào trung học, mày có yêu thầm, yêu trộm nhớ nó không ?

Thằng Tỹ rờ đầu chống chế :

       - Có khối thằng thầm yêu khi nó vào trung học, đến khi nó vào Sư Phạm thì có thằng nào hó hé nữa đâu, cũng tại vì mày trong bọn nổi bật..

       - Sao lại tại tao? lạ chưa !..

       - Lúc đó mày vào Nhảy Dù, mỗi lần về phép là ghé nhà con Xuân, mai vàng mấy cánh, mũ đỏ hách xì xằng, có đệ tử và súng ống đầy mình. ai dại gì ngấp nghé cho lãnh đạn à.

       - Mày nói oan cho tao.

vào binh chủng Nhảy Dù, để cho oai thiệt, nhưng tao vẫn gặp trong nhà nó, mấy giáo sư trẻ ở miền Trung vào dạy Qui Nhơn, xum xoe với Ba nó, con Xuân không lấy chồng Qui Nhơn là đâu phải tại tao? Tao thấy mấy giáo sư và Quân Y bạn chú nó, họ thường sách xe không đi về vì Ba nó cản mũi kỳ đà có cho ai gặp nói chuyện với chị em nó đâu ? lại nữa mỗi lần tao về phép đến nhà là cô nàng Lăng Ba Vi Bộ rồi để mấy đứa cháu lóc nhóc ra tiếp khách, mấy lũ nhỏ thật dễ thương, vừa nhảy cà tưng vừa hát, có lẻ con Xuân bày để chọc tao :

   ...Anh anh Ơi ! Đừng đi lính nhảy dù

       Dù không mở, súng bắn lòi kh.......

Chúng cười nắc nẻ, khoe hàm răng sún, như bọn mình hồi nhỏ,..có khi tao theo lũ nhỏ ra chơi ở khoảng sân xi măng để thấy bùi ngùi...

Thời đánh Bi đánh Đáo đi qua lúc nào không hay..Cái lỗ Bi vẫn còn đó dần dần con Xuân không đòi nạp thuế nữa mà còn trả lại những viên bi để dụ tụi mình đến chơi...

Bước vào Trung Học, đệ thất thì đúng hơn, những trò chơi bắt đầu thay đổi.. Đi xi nê

làm văn nghệ, học thi túi bụi xà ngầu.

Thế giới con Xuân cũng bắt đầu phủ màn bí mật

Nó đã lớn đẹp, dịu dàng trong chiếc áo dài trắng

Nón lá che ngang mặt chữ điền...

Thằng Cào ngắt ngang thằng Trung: Đúng vậy ! không biết thời đánh Bi chấm dứt từ lúc nào, tao chỉ nhớ có lần tao nộp thuế hòn Bi.

Con Xuân không thèm lấy nữa, càng từ chối tao càng muốn cho, nó không lấy..Tao thấy buồn vì món quà bị từ chối, nói ngang đây thằng Cào khựng lại và tôi hiểu vì sao..và tôi cũng không hé mở những niềm riêng.

Dạo ấy lớn lên Cào đi vào nghành Cảnh Sát, ngồi trên xe tuần cảnh có tài xế chở thường hay lượn ngang trường nữ, trường Trinh Vương rồi trường Sư Phạm.

Có lần tôi đang đứng ở cổng trường Sư Phạm, Cào xà xe đến sát bên tôi " Tặng" tôi một chai nước hoa...

Thời đấy cái gì cũng thấy "dị" tôi lật đật chạy theo xe vừa lăn bánh, nén vào thùng xe chai nước hoa, và từ đó xe cảnh sát của Cào cũng không còn lai vãng. Cho đến hôm nay tôi còn thấy có gì không ổn trong lòng vì đã làm nguội lạnh một tình bạn. Trong lòng không muốn đánh mất hình ảnh quây quần ở mảnh sân si măng...Câu chuyện này tôi không muốn nói mọi người đêm nay vì niềm trân quý những mảnh tình dù thơ dại nhưng vẫn là mãi mãi lung linh trong đền đài kỷ niệm.

Trong bóng tối, tôi thấy Cào thầm gởi lời cảm ơn những ngày tháng đẹp thời ấu thơ của tình bạn năm đứa chúng tôi, những ngày tháng có sóng biển chập chùng, có gió chiều lên, vấn vít tà áo học trò lao xao quanh mình, khoảng khắc chuyển nhồi trong hồn, đến âm thầm trong riêng tôi, trong khi đó bốn chàng Ngự Lâm Pháo Thủ vẩn còn đấu hót say sưa với thời trai trẻ của mình, nhưng những mẫu chuyện không làm sao có được những tiếng cười trẻ thơ trong suốt, không gợn một chút ưu tư, nó thật lòng không chút che đậy, những câu chuyện trên sân bi mới thật sự có nhiều dính dáng đến tôi.

Thằng Trung tự nguyện cắt ngang chuyện lính tráng Nhảy Dù, để kéo tôi trở lại vòng chiến. Thằng Trung ngày xưa đi lính nhảy Dù trông bộ dữ dằn, thế mà nó cũng thú thật :

     - Tao không ngán ba nó, nhưng vẫn còn ngán con Xuân, nó trông hiền từ nhưng ngang bướng dễ sợ, nó dám nói dám làm, có đứa nào trong bọn mình mà không nạp thuế cho nó không ?

     - Nó ỷ có cái sân xi măng có cái lỗ bi.

     - Nó ỷ có một đoàn tùy tùng rầm rộ sẵn sàng cứu giá.

Cả bọn nhao nhao tố khổ, chỉ có thằng Cào chống chế :

       - Nhờ nó Tom Boy nên mới chơi với bọn mình, cũng nhờ chuyện "Đái Lỗ Bi" mà tụi mình không bao giờ quên nó, rồi được gặp nhau ngày hôm nay, Qui Nhơn tụi mình có biết bao nhiêu con Xuân. nào là Xuân ỏng, xuân eo, xuân gầy xuân mập...Qua đây rồi bà nào cũng thay hình đổi dạng, những nick name không còn đúng nữa, chỉ có khi hỏi nhau Xuân nào ?

       - Con Đái Lỗ Bi đó ! là bọn mình năm đứa sẽ nhận ra nhau liền.

Vì tất cả bọn mình làm sao quên được một buổi trưa, con Xuân nó gà nuốt giây thun hay sao, lại đòi cho bằng được hòn bi mới toanh, mà tụi mình nhịn ăn cà rem một bửa để mua Bi mới. Cho hòn Bi cũ nó không chịu, nó bèn dõng dạc phán rằng:

       - Có đứa nào chịu cho tao một Hòn Bi mới không?

       - Không cho thì sao !

       - Nó nhìn quanh để tìm "ý thơ" chợt một ý tưởng lóe lên trong đầu nó, nó nói tỉnh bơ :

       - Không cho tao hòn bi, tao sẽ đái vào lỗ bi là tụi bay sẽ hết chơi.

Cả bọn lăn ra cười.

       - Hahaha ! Con gái mà đái trước mặt con trai, có gan cứ làm thử coi.

Chẳng nói chẳng rằng nò xòe cái áo đầm, ngồi xuống, áo che kín lỗ bi, và khi nó đứng đậy, cả bọn tái xanh cả mặt mày.

       - Đó !! Đái thật...lỗ bi đầy nước.

       - Eo ơi !! nước cứ theo từng giòng lan khắp sân xi măng.

Cuộc vui cũng phải chấm dứt " Chương Trình cái ban Tùng lâm ".

Từ đó nó đòi Bi là tụi mình thay nhau nộp thuế.

Sân ướt không những chẳng đánh bi được mà cũng đâu còn thời oanh liệt của bọn mình nằm vắt giò trên nền xi măng láng cuộn để đọc coi những chuyện vẽ trinh thám Tin Tin và Bồn lừa của Duyên Anh mà thấy sướng cả "cái mé đìu hiu "

Câu chuyện Đái Lỗ Bi đã là cao điểm của rộn ràng đêm nay, cánh cửa Thiên Đường Thơ Ấu từ từ khép lại..Bốn thằng nhóc con tung tăng dắt nhau chạy xa dần, chỉ con tiếng cười đồng vọng.

Bây giờ trước mặt tôi đến từ : Colorado, Miami, Washington DC, và Los Angeles.

Ngồi trầm ngâm ngậm ngùi trước lúc chia tay,..

Trung đứng dậy rút từ trong túi áo khoát da một gói nhỏ, đây là món quà mình muốn gởi đến mọi người, chiều nay ghé đến tiệm hoa mua tặng Xuân, mình thấy mấy viên bi chai..hỏi mua nhưng Bà Chủ chỉ cho thôi...

Trung xòe mấy viên bi chai lóng lánh..Nhìn những viên bi chai tôi chợt thấy một giòng điện chạy suốt trong hồn, nghe Trung nói :

Tụi mình mỗi đứa một phương hôm nay, còn gặp nhau đây cũng nhờ những viên bi ngày xưa mà gọi nhau trên phone ơi ới, đi mau về gặp " Con nhỏ Đái Lỗ Bi " và mỗi đứa giữ một viên bi làm kỷ niệm, và xin trời không nghe lỗ miệng, đứa nào trước khi rời bỏ cuộc chơi, nhớ gởi viên bi về cho Xuân...Từ từ những viên bi rồi cũng sẽ sum họp.

Tôi nghe giọng nói của Trung đang vỡ ra từng mảnh và mọi người quanh đây có ai biết rằng tôi đang khóc đây không ?

 

Trên biển vắng chiều nay, trong tay cầm một viên bi từng bước lặng lẽ trên cát, tôi thì thầm với chính tôi..

Cào ơi ! Mình không nghĩ viên bi đến sớm như vậy, chỉ mới hai năm thôi sau ngày gặp nhau, mình không muốn là người sẽ nhận những viên bi, dù mình là con nhỏ Đái Lỗ Bi, là điểm tựa cho nhóm bạn hy hữu này:

     ....Tình Đời Có Nhiều Dâu Bể

           Nhưng Tình Bạn Không Có Bể Dâu....

Có phải không Cào?

Những viên bi chai đã trang hoàng đền đài kỷ niệm của bọn mình, Thiên Đàng của bọn mình là mảnh sân xi măng có một lỗ bi lý tưởng, thiên đàng của bọn mình là một bờ cát trắng biển xanh của Qui Nhơn yêu dấu.

Cào ơi ! hảy trở về nơi đó đi, có lẽ Cào thật cô đơn, nhưng gắng chờ ngày xum họp của bọn mình, của những viên bi.

Tôi nắm chặt viên bi trong lòng bàn tay, để chuyền hơi ấm và chuyển hết sinh lực của mình sang hòn bi chai.

Mai sau trên bờ cát Qui Nhơn, biết đâu sẽ có những viên bi vượt trùng dương trở về thiên đàng thơ ấu lung linh với giấc mơ miên viễn...

Tôi ném mạnh Viên Bi vào trùng dương, nước mắt chảy âm thầm trên má, bên kia bờ biển Thái Bình Dương, qua màn lệ mờ, tôi nhìn vọng về phương trời cũ, với rất nhiều vấn vương...

 

Xuân Thi

 

 

 dai lo bi

 

Dai Lo Bi

 

 

My friends, don't try to guess this title that was written in Vietnamese without marks. And be careful. This might be a trap ! It will encourage your curiosity and make you stay and finish reading this story until the end.

This is very old story that has been kept for so long deep in my memory that I thought it would be buried with me when I die.

But then yesterday, it suddenly came back as if from the tomb, when I happened to meet him at a hodgepodge- like corner in China town in Los Angeles. He had a long look at me...then once in a while give me a stealthy glance. I know I am pretty,and I haven't had a chance to really think about it because someone once said " You're very pretty" and I calmly smiled and politely said " Thank you" in English.

       He was busy himself with the antiques and ceramics. Next to some vases and bottles that were expensive and pretty enough to catch your eyes, there were some others that were cheap and ordinary, similar to those sold at the retail stores in Cho Lon, and once in a while, he secretly glanced at me. It made me wanted to laugh. My girl friend said " It's him and he is the owner of this pottery store." I glanced at him too. It's him. Who else can it be ? The same old head with thin hair but now there were not many left, and those legs with the tripod shape when he walked. It's surely him.

I stepped in front of him, smiling. He looked embarrassed.

       " Ma'am, what can I help you ?"

       " Ma'am ! What the heck ! Cao, Don't you recognize me?"

His face changed color, perhaps he was thinking : " An elegant woman, and pretty too.   But how could she address me in such an informal way?"

Using a purely Qui Nhon accent, I said:

       " Cao ! So you really did not to recognize me heh ?

He jumped up and down.

       " Ah! Xuan...O my gosh ! You little....." He wanted to hug me but then he hold back,

       "Wow ! " Oh my gosh ! Oh my gosh !

       He was talking and laughing at the same time, his mouth twisted, and I saw tears ready to come out from his eyes.

 

That night at my store.

       I moved to California in 2005. I continued opened another store selling Coffee and Sandwiches in a small town in Orange County. I consoled and encouraged myself in the road to business and it is lucky that I still have a place in this world when the economy situation in the whole nation is going down. I feel happy that my store has become a meeting place for the associations, the artists, the entertainment people and all my friends to connect with each other. I give them a generous discount and in return my good friends often come to help me. It becomes a connecting place for those whose lives has become gradually disconnected but thanks to the store, they become a string of pearls full of glistering memories.

     Thanks to this small store, a close friend of mine stopped by to give me news of old friends who has spread out all over since the day we left our homelands, It was "thang Cao" who was the first one quickly connected us with a unique group of friends. Unique because it came from a far away past, a time whose name has been forgotten in the

Vietnamese present language ! A time of the marble games.

     Have you ever once seen the children oversea playing games like the marble game (Bi), the sticks (the) board game (o lang) or the catching game (u moi)...Those joyful childhood moments have flourished through out many generations of the Vietnamese youth and it ended at the beginning of the "note books" generation, simple and lovely. Should we feel sad to see this Dot.com generation when children spend their times looking at the iPhone, iPad...They might have a passion in them but there will be no talk, no laughter to keep as a memory...

     Tonight at my store, a unique night for a group of friends like us who shared the same memory that has been kept most of our lives, a meeting of five people who became friends in the same neighborhood...Thanks God none of them had fallen down due to the war storms, still lingeringly survive through out the sufferings of the refugee life. Thought the first moment would be a joyful moment, full of happiness and non stop voices... but no, it was a moment of thoughtful and prolonged quietness.

     Five of us quietly sat there for a long time. The sun light had gone down. The city was busy with works that nearly came to the end of the day. As usual, a group of Mexican workers walked into my store, hurriedly bought some loaves of bread for tomorrow morning. It was a sign for my store to get cleaned up and closed.

     My friends were still sitting there, thoughtfully looked at me busy with my work... and perhaps like slow computers, our brains were trying to connect the facts in our memories...looking back at our gray hair, the bird feet lines at the end of our eyes, and the drooping of time over the years on our shoulders.. and we found the images of the young children playing at a corner of our town in Qui Nhon.

           - Cao... here he is, the little boy with thin hair and walks with a limp. He is the sweetest one in our group.

           - Trung...he has a trong built with tough manners but in fact he has a very good heart.

           - Hai... has a Chinese ancestor. He came to Qui Nhon from Da nang. In his high school years, he falled in love with Hoa, Trung's sister.

           - And Ty.... the gambler...

 

       When the thick curtain of time was split open, the old roots in our souls also started to fall apart. I pushed a cup of coffee in front of Cao. " Cao... say something funny, your mouth used to talk non stop."

       Cao grimaced,

       " I really wanted to talk, it's just that I don't know how to address you now. It would be much better if I just say "you" (in English).

       Trung suggested :

       " Why not call - ma`y, tao - the way we used to. It doesn't matter ! "

       Hai, still with Chinese accent, said as matter of fact"

       " Boys to boys is O.K but how can we do that to Xuan !

       Every body talked at the same time:

       " Every one calls her Xuan then."

       " You guys, it sounds so polite now. "

       Cao just sat there smiling,

       " Why are you smiling ?" I asked, trying to find out what the mystery behind that smile, and naturally he poured out the secret.

       "You know what, a long time ago every time we mentioned about you we called you " The Little Girl who Peed in the Marble Hole."

       " Oh! My God! How did you guys gave me such a strange nick name?"

       I yelled at them, but then like a piece of film, the memory quickly rolled back to my head. The whole group broke out laughing. The laughter pierced each piece of leaves that covered the wall of times, broke off our old bodies and brought us back to the door of our heavenly childhood. We all followed there. The Girl Who Peed in the Mable Hole went back to the big piece of cement on our court yard, back to the summer afternoons when the children in the neighborhood used to gather in that cement yard. Those children's voice usually caused me a pent- up resentment because my father often made me take an afternoon nap to keep me from getting a dark skin. That is what he said. Those voices sometimes came back in my dreams give me a feeling of something missed, loved and stupefied.

     The girl's band usually play sticks with a ping pong ball given to them by the boys and usually a broken ball that when bounced on the ground it gave out a cracking sound or sometimes they played with rubber bands that the Chinese kids called " chac diu" or even with the bottle lids. With all kinds of games that they could play as much as they wanted on the cement floor that became smooth with times.

     The boy's band usually played on this cement floor because it was an ideal place to shoot marbles, and it surely was when the marble could run a straight and smooth line on the cement like a sailing boat gliding with the wind.

     But the most ideal thing is the marble hole that was accidentally formed by the raindrops from the roof. This was the most attractive thing to the four boys who were considered invaders by people in my family, but later on in their high school years they called themselves the four Musketeers. When these four boys were passionately shooting marbles, a girl like me could do nothing but watching them.

       Trung has reached the highest level skill in shooting with his pointing finger. Its strength was formidable that it could break the marble into small pieces causing Cao to pull his hair, his ears and make his face. Hai, the Chinese, was unique in shooting with his thumb, his eye was almost close and the marble rolled to its point very accurately. After watching these four boys playing marbles for a while, I started to fall in love with these bright colorful glass marbles, those red, green, purple and yellow veins wrapped around inside the marble as clear as the soul of the tender age. Those childhood stories gradually filled up the whole space in our little shop. They brought back here all kinds of colors and aromatic scent of our tender age in that beloved little corner in Qui Nhon. A piece of sunshine outside in the court yard was as bright as the yellow color of the sand on the Qui Nhon beach. A kind of color like the one in the Van Gogh paintings. There was the pink color gleaming on the water surface of the sea like the color in Monet paintings. On this colorful sphere my soul has reflected splendidly those of our childhood days.

     It was Ty who pulled me out of my dreams.

       " The Little Girl Who Peed in the Marble Hole has started to daydream. I've never seen her like that before."

     Hai added:

       "Not only that, she was a Tom Boy ! She used to bully me and sometimes jumped in and fought like a boy."" And then when she knew she was counter attacked her mouth was as big as a broken wooden bell ! Oh, boy ! Her maids and nanny were all coming out, all we could do was to run like hell."

     Trung admitted:

       " One time I was pulled by the ear, it hurt so much. That was why I had to yield to her."

       " I couldn't do otherwise. She knew she had that cement court. It would be no fun if we weren't allowed to play there and that was why we had to pay her a fee every afternoon. Without letting Trung finish Ty jumped in:

       " Besides the fee we had to do random services for her too."

       " What are you talikng about ?"

       " Hey, kid ! Do you remember? One day while we were shooting marbles, you suddenly made us stop and said : My dad wanted me to buy some ice for him, do you want to come along to help me carry it home? I had to follow you then."

       " Oh my goodness, that guy who sold the ice, he toadied her father. He gave her a whole big piece of ice instead of just half of it. When he saw that I was with her, he put it in a canvas bag and packed it with sawdust. The two of us were dragging the ice along the sidewalks. The downtown streets in the summer were full of sunshine, it was gradually melting the ice, but then she suggested that we would stop to play the bottle caps with those kids on the Gia Long street until that piece of was melting a little more and lighter. I didn't know how long we were playing but the ice melted, there was not much left. When we got home, her father's neck seemed to grow longer due to waiting, and then seeing that small piece of ice, he resolved to discipline her by making her kneeling on the floor. It was so pitiful, I also wanted to jump in to help her like Le Lai helping his Lord.

     The whole band broke out laughing again, laughed until tears came out of our eyes. Then the stories were revolved around me.

         " Xuan, do you still remember how to sing Cai Luong ?" (1)

         " Ky, you really have a good memory,"

         Yes, at that time, I used to try to imitate Cai Luong songs. Every time the popular singing groups were passing by from Saigon to the central cities, they usually stayed at my house. My parents helped them out a lot. I meet Thanh Nga at the time that she was not well known yet. It was Ut Tra On who taught me sing a few short lines. I learned how to trill the notes or to raised them up and down or even the u..u prolonging sounds as if they were kicking each other. His immortal and echoing loud laughter quickly penetrated my young and innocent soul. One time he told my dad : " You have an attractive daughter with a strong voice, If you agree I will train her to become a leading singer later." Unexpectedly, dad became so angry that he turned to walk to his room, mumbling something like singing people had no class and at that time I had no idea what the heck that meant...

       However everyday I tried to trill the Cai luong song. One afternoon I was half lying half hang on the branch of a guava tree next to the edge of the well, I raised my voice passionately singing and eating a guava...

       " Oh, my darling Dai, loving each other is not a sin...as long as we still keep the promise to meet again..." I was singing passionately at the top of my voice when Ty passed by outside the fence, he yelled :

         " So moving! So moving!"

         He startled me, I fell directly into the well. Ty panicked and jumped over the fence. He asked:

         " Are you all right ?"

         It was lucky that the water level was low in the summer. I yelled back:

         " All right? What the heck, go quick! Get me the water pail with the rope to pull me up!

       " Ew! At that time you were as wet as mice in the flood. We are old now but I have to admit that you were really pretty then just as Ut Tra On had said.

         Trung tried to ask with a weak voice :

         "Were you secretly falling in love with her in high school ?

         Ty scratched his head, trying to defend himself :

        "There were many who secretly love her in high school but when she entered her teaching college, none of them dared to say a word. It was because of you."

         "Why me? That was strange!

         " At that time you joined the Paratrooper. You stopped by Xuan's house every time you were on furlough wearing a red beret and many mai flowers, you had gun and other people with you, who would want to mess it up in order to get shot?"

         " What you said has no proven point. When I was at her house, other young teachers from the Central cities were there too, trying to be friendly with her father. Those teachers and her uncle's friends from the medical Cords usually would come and leave by themselves because her father didn't let them talk to the sisters. One time I stopped by her house on furlough, she avoided me but let her cute little nieces and nephews come out to greet me jumping and singing a song probably taught by her:  

       " Brother, brother ! Don't join the Paratrooper, the parachute won't be open, but your a... will be shot open. Then they were all cracking up, showing those cute missing teeth in their mouths...just like us when we were young. Sometimes I followed the kids to the cement court yard, my heart became immensely melancholy..."

       Those times passed by without being noticed. The marble hole was still there but Xuan did not require a fee anymore but instead sometimes she gave us back the marbles to keep us coming there.

       Starting from the high school years, the 7th grade exactly, our playing games also started to change. We went to the movie more, joining the singing or drama clubs or spent most of the times to study for tests.

       Xuan's world also started to become mysterious. She had grown into a young pretty girl, gentle in her white long dress with a cone hat covered half of her face.

       Cao cut in to stop Trung :

       " That's right, I don't remember when we stopped playing marbles but I remember when I tried to pay her the fee with those marbles, she didn't want them any more. The more she refused, the more I wanted her to accepted. She didn't want them...and I felt sad because my gift to her was refused. Cao stopped talking and I understood. I did not want to open more inner thoughts either...

       Later on Cao joined the Police Forces. He went patrolling in his police car with a driver. Sometimes he would pass by the Girl High School. Trung Vuong School or the Qui Nhon Teaching School. One time I was standing in front of of the school gate when he stopped his car next to me, gave me a frangance bottle. At that age I has already become shy, I ran after his car starting to run and threw the bottle into the back of the car. From that moment on, Cao's police car stopped passing by. Until this moment I felt something not right in my heart, because I had caused our friendship to become cold. In my heart I did not want to loose the images of us gathering together on that cement court yard.

     Tonight I did not want to tell everybody this story because of the wish to treasure a piece of love though young and innocent but still glistening in our tower of memory. In the dark, I looked at Cao and silently thanked him for those beautiful days, there were waves coming and going on the beach, or the wind blowing the students' dress wrapping around their bodies. Those moments moving around inside my soul and stayed quietly only for myself. During this time, the four Musketeers still involved deeply in talking about their younger days but their stories could not bring back their young and innocent laughter, a laughter that was so clear and carries not a single worry of life or hided anything. The stories on the court yard were mostly related to me.

       Trung volunteered to stop talking about his life being a paratrooper in order to bring me back to his battle. Though he looked tough as a paratrooper, Trung admitted :

       " I am not afraid of her father but i am afraid of Xuan. She looked gentle but she was so stubborn. She would dare to say things and do things. Was there anyone among us who wouldn't pay her the fee ?

       " She knew she had that court yard with the marble hole."

       * And she knew she had a whole staff ready to save her. "

       They were all venting their grievances except Cao who defended me:

       " Thanks to her being a tom boy that she became our friend, and thanks to the story of her "Peeing in the marble hole" that we would never forget her until today when we met. There were a lot of Xuans in Qui Nhon whom we knew. Xuan who was thin, Xuan who was fat, Xuan the whimsical...but when they came here, their nicknames don't fit them anymore because they has changed. But if we mention Xuan, the Little Girl who Peed in the Marble Hole, then all five of us would recognize each other right away.

       "Who would ever forget that afternoon when little Xuan, who for some reasons, wanted the brand new marbles that we bought from the money we saved by not eating ice cream? She refused to receive the old ones and declared :

       " Who want to give me the new marbles?"

       " What happens if we wouldn't give them to you?"

       She looked around trying to find something then suddenly an idea came into her head. She said as a matter of fact:

       " If you guys don't give them to me, I will pee in that hole and you can't play anymore."

       We were all laughing. Ha! ha! Ha! You're a girl and you want to pee in front of the boys ? If you have that gut, go ahead !

       Without saying another word, she spread out her dress, sat right on top of the hole with the body of the dress covered it.

       When she stood up, Our faces turned green.

       " There! I really peed in it. The hole is full of urine now."

        "Ick!, streaks of water started from the hole running over the yard.

       "The fun had to stop, the comedy came to an end."

         "From then on, if she wanted the marbles, we had to take turned to give her the fee."

         If the yard was wet, not only that we could not play marbles, we could not even have our glorious time just laying around crossing legs on that glossy cement floor to read our favorite Tin Tin books, or the books by Duyen Anh and be as happy as a clam.

         The story about " peeing in that hole" was the highest point tonight that caused bustle among us. The door to our heavenly childhood was gradually closing... the four little boys holding hands slowly hopping away... only their laughter were still echoing back. Right now, in front of me they came from Colorado, Miami, Washington D.C, Los Angeles.

         Before we parted, Trung seemed to be emotional in his own thoughts. He suddenly stood up, pulled out a small packet from his pocket.

         " This is a present that I wanted to give to everyone. This afternoon, when I was buying some flowers for Xuan at a flower shop, I saw these marbles, I wanted to buy some but the owner said she only gave them to me..."

         When I saw those sparkling marbles that Trung just spread out, flow of electrical energy was felt running through my soul.

       Trung said:

       " We are living in different places now, but thanks to those marbles that we could still excitedly call each other on the phone:

       "Come quick, let's go see the Little Girl Who Peed on the Marble Hole. Each of us will keep a marble as a souvenir and, I pray to God that he won't hear what my mouth said, whoever has to leave the games in life first, give the marble to Xuan...these marbles will slowly come together again.

       I could hear Trung's voice broken into pieces and did everyone here know that I was crying?

    

This evening on this deserted beach, holding the marble in my hand, I quietly walked on the sand and whispered to myself :

       " Cao ! I never thought that the marble would come early like this. it was only 2 years since the day we met. I didn't want to be the person who would receive these marbles though I was the Little Who Peed in the Marble Hole, the leaning point for for our unique group of friends.

           ..... other kinds of love might have some vicissitude.... but there is no changes in friendship. Is that right, Cao ?

       Those marbles decorated our monument. Our heaven is where the cement court yard is with an ideal hole in it. Our heaven is also where there is a beach with whitish sand and the blue ocean in our beloved Qui Nhon. Cao, please go back there. Perhaps you might feel lonely but try to wait for the day when we'll come together again and also the day of those marbles. I hold tight the marble in the palm of my hand, tried to pass on the warmth and my energy from me to the glass marble..

       Someday there might be some marbles passing through the ocean and find their way to their heavenly childhood in this Qui Nhon beach. A heaven that is reflecting the everlasting dreams.

       With strength I threw the marble into the ocean, tears quietly rolled down my cheeks. On the other side of the Pacific Ocean, through the film of my tears I tried to look for a sky where there were many things that I was attached to.

 

 XT. Nguyen

dai lo bi 3

 

Xuanthi299@Yahoo.com

 

 

 

 

Share

Mng L Phật Đản
Tam-Hợp (Vesak)
15.04 AL-29.05.2018

hoa sen 1

Chủ-Đề
Mái Trường Thân Yêu

ao dai

Hình THPT Bùi Thị Xuân

Mục Văn-Học

Phụ-Trách

 

Với sự cộng tác:

  • Ái Hoa
  • Áng Vân
  • Bạch Xuân Phẻ
  • Dã-Tràng Biển Đông
  • Hà Việt Hùng
  • Hồ Văn Hiền
  • Huy Văn
  • Lê Hữu Uy
  • Ngô Minh Hằng
  • Nguyên Lương
  • Nguyên Nhung
  • Nguyên Tiêu
  • Nguyễn Hoàng Lãng-Du
  • Nguyễn Thanh Huy
  • Nguyễn Thị Thanh Dương
  • Nguyễn Xuân Thiên Tường
  • Tương Giang

CHÀO ĐÓN MÙA HÈ

lua phuong - 4

Vào Cổng Làng

11099072
Hôm nay
Hôm qua
Tuần này
Tuần trước
Tháng này
Tháng trước
4187
13433
65906
92737
319748
373089

Your IP: 54.158.194.80
Server Time: 2018-05-25 06:50:35

Who's Online

Hiện có:
200 guests & 0 thành viên trên mạng

Chủ-Trương

Do một số người yêu ngành giáo-dục, nhà giáo, trưởng Hướng-Đạo và toán Nghiên-Cứu Huấn-Luyện Dấn-Thân chủ-trương

Điều-Lệ

Những sáng-tác và sưu-tầm gửi cho Làng Huệ cần tính-cách xây-dựng, phát-triển con người; không chính-trị đảng phái, phe nhóm và không chỉ-trích, chê-bai. Khi gửi bài, tác-giả đồng-ý cho Làng Huệ phổ-biến miễn-phí trên sách báo và tuyển-tập.

Phối-Hợp

  • Hoàng Vĩnh Yên
  • Nguyễn Thị Thiên-Tường
  • Phạm Trần Quốc-Việt
  • Phù-Sa Việt

Contact / Liên-Lạc

Joomla templates by Joomlashine