"Ta muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá tràng-kình ở Biển Đông, quét sạch bờ-cõi để cứu dân ra khỏi nơi đắm-đuối chứ không thèm bắt chước người đời cúi đầu, cong lưng làm tỳ-thiếp cho người ta"  ** Triệu Thị Trinh **

Truyệt Rất Ngắn: Mùi Của Mẹ

Mùi Của Mẹ

Hồng Thúy

   Lúc con mới sanh ra đời, mẹ đặt con nằm cạnh mẹ, mùi của mẹ đã đi vào từng giọt sữa, làn da thơm khi cho con bú mớm, ôm ấp, nựng nịu. Con nóng mình, mùi hương mẹ đậm đà trong những muỗng thuốc lo lắng, chiếc khăn mát rượi trấn áp cơn sốt hay những tấm áo len mẹ đan bằng trái tim chi li từng đưòng kim mũi chỉ mong ủ kín thân thể bé bỏng kia ấm áp đêm đông không còn bị lạnh lẽo nữa.
   Mùi của mẹ đi còn vào cả bài hát ru thì thầm ngọt ngào khi con giật mình trở giấc, tiếng quê hương thấm dần môi con vào đời.
    Lớn lên một chút, khi con biết đi chập chững. Mùi của mẹ thả vào bàn tay vỗ về đỡ nâng con từng bước té ngã. Mùi của mẹ quanh quẩn bên con trong những bữa ăn kiên nhẫn sớm tối khi con ham chơi chạy rong.
    Đến lúc Mẹ cần tập con ngủ riêng rồi!
    Con không quen, ngủ không ngon, trăn trở xoay ngang xoay dọc, vì thiếu mùi mẹ thật sát bên như hôm nào, mặc dầu chiếc giường nhỏ con nằm chỉ cách giường mẹ nằm chưa đến một sải tay. Mẹ phải nằm nghiêng suốt đêm để nắm lấy bàn tay con bên giường kia, nỗi mong hơi ấm, mùi của mẹ, cho con yên tâm giấc nồng.
    Lớn thêm chút nữa. Con nằm phòng riêng. Mùi của mẹ cách qua một bức tường vôi che chắn. Mẹ nhớ lúc đó con phụng phịu, nước mắt quanh mi… như dỗi hờn mẹ chia cách…
    Suốt những đêm của tuần đầu tiên, mẹ nằm bên này, vẫn nghe tiếng trở trăn của con bên phòng kia mà sốt ruột. Mẹ phải đưa chiếc áo cũ mẹ thường mặc cho con ôm, tưởng như mùi của mẹ kề bên.
    Chiếc áo ấy, từ lúc đó đến sau này, nói thế nào con cũng không chịu rời bỏ và nó đã theo con cả một thời thơ ấu trong những giấc ngủ thiên thần đầy mộng đẹp.
    Con lớn lên. Cánh cửa phòng riêng tư khép kín, có mấy ai được vào… Bất ngờ một hôm, cửa phòng bật mở vô tình, mẹ nhìn vào, thoáng ngỡ ngàng bắt gặp chiếc áo bị bỏ lăn lóc duới gầm giường. Bất giác mẹ thẫn thờ, một chút gì nhói tim. Chiếc áo cũ chỉ là vật vô tri vô giác thôi nhưng sao mẹ cứ tự hỏi mãi rằng có phải mùi của mẹ đã nhạt đi ít nhiều trong giấc ngủ của con bây giờ không???

Share

chao-mung-cha-2018

 Cha

Chủ-Đề
Mái Trường Thân Yêu

ao dai

Hình THPT Bùi Thị Xuân

 

Chủ-Đề Tranh Thơ-Nhạc

ICON

 

Mục Văn-Học

Phụ-Trách

 

Với sự cộng tác:

  • Ái Hoa
  • Áng Vân
  • Bạch Xuân Phẻ
  • Dã-Tràng Biển Đông
  • Hà Việt Hùng
  • Hồ Văn Hiền
  • Huy Văn
  • Lê Hữu Uy
  • Ngô Minh Hằng
  • Nguyên Lương
  • Nguyên Nhung
  • Nguyên Tiêu
  • Nguyễn Hoàng Lãng-Du
  • Nguyễn Thanh Huy
  • Nguyễn Thị Thanh Dương
  • Nguyễn Xuân Thiên Tường
  • Tương Giang

Chủ-Trương

Do một số người yêu ngành giáo-dục, nhà giáo, trưởng Hướng-Đạo và toán Nghiên-Cứu Huấn-Luyện Dấn-Thân chủ-trương

Điều-Lệ

Những sáng-tác và sưu-tầm gửi cho Làng Huệ cần tính-cách xây-dựng, phát-triển con người; không chính-trị đảng phái, phe nhóm và không chỉ-trích, chê-bai. Khi gửi bài, tác-giả đồng-ý cho Làng Huệ phổ-biến miễn-phí trên sách báo và tuyển-tập.

Phối-Hợp

  • Hoàng Vĩnh Yên
  • Nguyễn Thị Thiên-Tường
  • Phạm Trần Quốc-Việt
  • Phù-Sa Việt

Contact / Liên-Lạc

Joomla templates by Joomlashine