"Quân lính cốt hòa-thuận, không cốt đông; cốt tinh-nhuệ, không cốt nhiều. Người khéo thắng là thắng ở chỗ rất mềm-dẻo, chứ không lấy mạnh đè yếu, nhiều hiếp ít." ** Quang-Trung **

 

 

Một Mùa Thu Paris

 

Paris  là một thành phố  thơ mộng mà mùa thu được nhắc đến nhiều lần trong thi văn và âm nhạc Việt.

Mùa Thu Paris

Trời buốt ra đi

Hẹn em quán nhỏ

Hẹn em quán nhỏ

Rượu rưng rưng ly đỏ tràn trề

Mùa Thu đêm mưa

Phố cũ hè xưa

Công viên lá đổ

Công viên lá đổ

Chờ mong em gắng khổ từng giờ…

(Nhạc: Phạm Duy - thơ: Cung Trầm Tưởng)

Nhưng cũng như Huế, Sài Gòn, Washington D.C., Paris  là nơi từng xảy ra những biến cố đau thương.

Mùa  thu năm nay trong cơn đại dịch  với kỷ niệm về  biến cố 11 tháng 9, 2001, cảm  giác bất an và  lo âu làm chúng ta nhớ đến Paris nhưng trong một mùa thu khác, với bài thơ “Một mùa thu Paris” cua Amin Maalouf .

Amin Maalouf (1) là một thi sĩ gốc Li-băng viết bằng tiếng Pháp và sống lưu vong ở Pháp sau khi đã thành danh trong nghề phóng viên báo chí. Được sáng tác sau những ngày Paris bị quân khủng bố tấn công trong tháng 11 năm 2015 (2), bài thơ mang  tâm tư của một thi sĩ lưu vong  gốc Trung Đông nhưng yêu lịch sử đầy biến động, bất khuất cũng như cuộc sống văn hóa phong phú của thành phố này và là một thông điệp đầy hy vọng cho  những người yêu  tự do, hòa bình xa  thù hận.

Un Automne à Paris.

 

A l'amie qui est tombée,

Une chanson sur les lèvres,

Ensemble nous chanterons,

Main dans la main.

 

Pour tous ceux qui sont tombés,

Pour tous ceux qui ont pleuré,

Ensemble nous resterons,

Main dans la main.

 

Pour Paris, ses quais, sa brume,

La plage sous ses pavés,

La brise qui fait danser

Ses feuilles mortes.

 

Paris, ses flâneurs, ses ombres,

Ses amoureux qui roucoulent,

Ses bancs publics, ses platanes,

Ses feuilles mortes.

 

Paris qui s'éveille à l'aube,

Deux cafés noirs en terrasse,

Un jardinier qui moissonne

Ses feuilles mortes.

 

A l'amie qui est tombée,

Une chanson sur les lèvres,

Ensemble nous chanterons,

Main dans la main.

 

A ceux qui se sont battus

Pour que Paris reste libre,

Que Paris reste Paris,

La tête haute.

 

Aux hommes qui sont venus

Des quatre coins de la terre,

Dans l'unique espoir de vivre

La tête haute.

 

Aux femmes qui ont subi,

Humiliations et violences,

Pour avoir osé garder

La tête haute.

 

Pour tous ceux qui sont tombés,

Pour tous ceux qui ont pleuré,

Ensemble nous resterons,

Main dans la main.

 

Nous reprendrons les accents

Des aînés qui ne sont plus.

Leurs mots au milieu des nôtres,

Nous chanterons.

 

"J'ai deux amours", "Douce France",

"Non, je ne regrette rien",

"Ami, entends-tu", "Paname" -

Nous chanterons.

 

Dans la langue de Racine,

De Senghor, d'Apollinaire,

De Proust, de Kateb Yacine,

Nous chanterons.

 

A l'amie qui est tombée,

Une chanson sur les lèvres,

Ensemble nous chanterons,

Main dans la main.

 

A vous tous qui gardez foi

En la dignité de l'homme,

Dans tous les pays du monde,

Et pour toujours.

 

L'avenir vous appartient,

Il vous donnera raison,

Il sera à votre image,

Et pour toujours.

 

Vous pourrez voir refluer

Le fanatisme, la haine,

L'aveuglement, l'ignorance,

Et pour toujours.

 

A l'amie qui est tombée,

Une chanson sur les lèvres,

Ensemble nous chanterons,

Main dans la main.

 

Pour tous ceux qui sont tombés,

Pour tous ceux qui ont pleuré,

Ensemble nous resterons,

Main dans la main.

 

Que jamais plus la terreur

Ne vienne souiller nos villes,

Ni jamais jamais la haine

Souiller nos cœurs.

 

Que la musique demeure,

Dans nos rues comme en nos âmes,

Pour toujours un témoignage

De liberté.

 

Amin Maalouf

 

Một Mùa Thu Paris

Cho người bạn gái đã gục ngã,

Với bài hát còn trên môi,

Cùng nhau  chúng ta sẽ hát,

Tay nắm tay nhau.

 

Cho tất cả những người đã nằm xuống,

Cho tất cả những người đã khóc,

Chúng ta sẽ cùng nhau,

Tay nắm tay nhau .

 

Cho Paris, bờ sông, sương mù,

Bãi cát dưới các viên đá lót đường,(3)

Ngọn gió nhẹ làm nhảy múa

Những ngọn lá vàng rụng rơi.

 

Paris, với những kẻ nhàn du, những bóng tối,

Những tinh nhân thì thầm,

Những ghế công viên, những cây tiêu huyền (3),

Những lá  vàng rụng rơi.

 

Paris thức giấc lúc rạng đông,

Hai ly cà phê đen bên vỉa hè,

Người làm vườn đang thu hoạch

Những lá vàng rụng rơi.

 

Cho người bạn gái đã gục ngã,

Với bài hát còn trên môi,

Cùng nhau chúng ta sẽ hát,

Tay nắm tay nhau.

 

Cho  những người đã chiến đấu

Cho Paris tự do,

Cho Paris vẫn là Paris,

Đầu ngẩng cao.

 

Cho những người đàn ông đến đây

Từ bốn chân trời góc biển,

Với niềm hy vọng duy nhất được sống

Đầu ngẩng cao.

 

Cho những người phụ nữ chịu đựng

Nhục nhã bạo hành,

Vì đã dám  

Đầu ngẩng cao.

 

Cho những người đã ngã gục,

Cho những người đã khóc,

Chúng ta sẽ ở bên nhau,

Tay nắm tay nhau.

 

Chúng ta sẽ nói giọng nói

Của người đi trước nay không còn nữa,

Lời của họ quyện với lời chúng ta,

Chúng ta sẽ hát.

 

“J'ai deux amours", "Douce France",

"Non, je ne regrette rien",

"Ami, entends-tu", "Paname" -(4)

Chúng ta sẽ hát.

 

Dùng ngôn ngữ của Racine,

Của Senghor, của Apollinaire,

Của Proust, của Kateb Yacine,(5)

Chúng ta sẽ hát.

 

Cho người bạn gái đã gục ngã,

Với bài hát còn trên môi,

Cùng nhau chúng ta sẽ hát,

Tay nắm tay nhau.

 

Cho tất cả các bạn đang giữ niềm tin

Vào phẩm giá con người,

Trên thế giới khắp mọi nơi,

Và mãi mãi muôn đời.

 

Tương lai thuộc về các bạn,

Tương lai sẽ chứng minh các bạn đúng,

Sẽ mang hình ảnh của các bạn

Và mãi mãi về sau.

 

Các bạn sẽ thấy chúng bị đẩy  lùi,

Tính cực đoan, lòng hận thù,

Mù quáng, sự u mê,

Và mãi mãi như thế.

 

Quyết không bao giờ để khủng bố

Làm ô uế các thành phố chúng ta,

Quyết không bao giờ để hận thù,

Làm ô uế trái tim chúng  ta.

 

Hãy để âm nhạc trú ngụ

Trên đường phố,  trong tâm hồn chúng ta,

Là chứng tích muôn đời

Cho tự do.

 

Hồ văn Hiền dịch 

 

Chú thích:

1) Amin Maalouf: sinh năm 1949 ở Beirut, là nhà văn nổi tiếng người Liban (Lebanon) viết tiếng Pháp, được trao tặng giải thưởng Goncourt năm 1993, đồng thời cũng là học giả nổi tiếng được coi là đại diện cho thế giới Ả rập, nổi bật qua các nghiên cứu bản sắc và lịch sử Thánh Chiến. Trước khi trở thành nhà văn, nhà tâm lý xã hội và soạn giả kịch bản, ông là nhà báo từng phỏng vấn Indira Gandhi, tường thuật cuộc đảo chính của phe Mác-xít ở Ethiopia và sự kiện cuộc chiến Việt Nam kết thúc năm 1975. (Wikipedia)

2)”Attentats du novembre, 2015”

Một loạt các vụ nổ súng và các vụ nổ kinh hoàng đã xảy ra tại các quận 10 và 11 của thủ đô Paris, Pháp, tại sân vận động Stade de France ở Saint-Denis, phía bắc thủ đô, và các nơi khác trong vùng Île-de-France bắt đầu từ lúc 21:16 (CET) thứ sáu, ngày 13 tháng 11 năm 2015 cho đến 00:58 (CET) ngày 14 tháng 11 năm 2015. Có ít nhất 3 vụ nổ riêng biệt và 6 vụ nổ súng đã được báo cáo xung quanh thủ đô, trong đó có một vụ đánh bom gần Stade de France ở vùng ngoại ô Saint-Denis phía bắc. Cuộc tấn công đẫm máu xảy ra tại nhà hát Bataclan nơi bọn tấn công đã bắt con tin trước khi bị cảnh sát tràn vào khống chế vào lúc 00:58 (CET).

Ít nhất 132 người đã thiệt mạng trong các cuộc tấn công bằng súng và bom, riêng tại phòng hòa nhạc Bataclan ở trung tâm Paris là 89 người

(Wikipedia)

3)”Sous les pavés, la plage !”

Khẩu hiệu trong thời gian nước Pháp nổi loạn vào tháng 5 năm 1968 dưới thời Tổng Thống De Gaulle, công nhân tổng đình công và sinh viên chiếm các trường đại học, tạo nên một cuộc cách mạng văn hoá, xã hội tại Pháp.

Sinh viên biểu tình khám phá ra rằng dưới lớp đá lót đường  mà họ đào lên để làm barricade/ rào cản chống cảnh sát, có một lớp cát  nhắc đến bãi biển mà mọi người ai cũng muốn đến, tượng trưng cho sự tự do, trở về với thiên nhiên.

4)platane

20chvhmmt1Cây platane đổi màu trong mùa thu Paris i(nguồn sandbox.paris cote jardin).  Cây platane (tiêu huyền) là cây gỗ lớn, chiều cao từ 25 đến 5m,  có tuổi thọ khá cao ( vài trăm năm, thậm chí mười thế kỷ và hơn thế nữa). Trong đất đủ ẩm, cây tiêu huyền có thể sống tới 4000 năm.

 

 

 

 

 

5)Tên một số bài hát nổi tiếng của Pháp.

J'ai deux amours": Bài hát nổi tiếng của  Madeleine Peyroux  do nữ ca sĩ người Mỹ Da Đen Josephine Baker hát :"Tôi có hai mối tình, nước tôi và  Paris"...

"J'ai deux amours

On dit qu'au-delà des mers,

Là-bas sous le ciel clair,

Il existe une cité au séjour enchanté.

Et sous les grands arbres noirs,

Chaque soir,

Vers elle s'en va tout mon espoir.

 

J'ai deux amours :

Mon pays et Paris.

Par eux toujours

Mon cœur est ravi..."

 

“Paname” là tên tiếng lóng của Paris, là tên một bài hát về Paris.

 

6) Các văn sĩ, thi sĩ nổi tiếng của tiếng Pháp: Léopold Sédar Senghor người Senegal (châu Phi), Kateb Yacine người Algerie.

Racine là nhà thơ viết kịch thế kỷ thứ 17; Guillaume Apollinaire (1880-1919) tham gia vào các phong trào nghệ thuật và văn chương  tiền vệ (avant-garde) đầu thế kỷ thứ 20 và dẫn dắt thi ca đi vào những con đường chưa được khám phá. Marcel Proust (1871-1922) là tác giả cuốn tiểu thuyết "À la recherche du temps perdu" ( Đi tìm thời gian đã mất-1913–27) gồm 7 tập kể về cuộc đời tác giả về khía cạnh tâm lý và theo lối ẩn dụ, gây ảnh hưởng lớn trên văn chương tiểu thuyết thế kỷ thứ 20.

Hồ văn Hiền

Ngày 12 tháng 9, 2020

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 59.5% Viet Nam
United States of America 29.3% United States of America
Japan 3.0% Japan
Canada 2.3% Canada
Germany 2.1% Germany
France 1.6% France

Total:

38

Countries