"Ta muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá tràng-kình ở Biển Đông, quét sạch bờ-cõi để cứu dân ra khỏi nơi đắm-đuối chứ không thèm bắt chước người đời cúi đầu, cong lưng làm tỳ-thiếp cho người ta"

** Triệu Thị Trinh **

 

Tình Đông Phương

Chiều bên sông người đi người ở lại
Cồn cát trơ vơ lặng ngắm nước xanh
Bèo trôi dạt, thuyền khua mái động
Đôi bàn tay che dấu lệ long lanh

Đêm đông phương, ơi hời! buông mấy nhịp
Vụng đưòng tơ xe chỉ mấy cho vương
Đường còn dài, truông đã mòn dấu cỏ
Mái tóc mơ hồ hương gió buổi còn thương

Người ra đi mang theo màu áo cũ
Mang cánh chim trời một thuở cùng bay
Ối từ tuổi hao gầy sương nhuộm tóc
Đã biết chia xa dù nắm chặt bàn tay

Em đông phương mắt đen trời đất khách
Ta từ xưa trí nhớ vẽ kinh thành
Áo đông phương phất phơ hai vạt mỏng
Hồn ta đau, thấm máu nghĩa non xanh

Bên kia sông người có vui hạnh phúc
Bên này sông ta giữ trọn lòng đau
Rượu cạn ly sao còn đầy nước mắt
Đã chia tay, tơ tóc nghĩa gì đâu?

Một thưở hẹn hò, một chiều giã biệt
Gió đông phương căng nhập cánh buồm ma
Nắm tay người, níu áo người giữ lại
Gió về đâu? cuốn mất cuộc tình ta

Tình đông phương người ơi giờ tê lạnh
Tối đốt trầm hong lại mấy bài thơ
Chôn mộng cũ bên bờ lau sậy mọc
Mắt môi xưa lồng lộng đến bao giờ

Nguyên Lương
Tháng 9, 1975