"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Tập Làm Văn

 

Nhớ một thời còn là đứa trò nhỏ

Tôi trông ngóng mau đến giờ Văn Chương

Để dật dờ làm cánh diều no gió

Bay mê mải trong nắng ấm bốn phương

 

Tôi say sưa lắng nghe Thầy Cô Giáo

Mà thật ra không nhìn thấy gì nhiều

Vì một lẽ tôi học Văn rất kém

Tả chú gà ôi xấu dù đáng yêu

 

Ở phương nào tận đâu và xa lắm

Có một người học trò giỏi văn thơ

Vẽ hàng chữ lên bầu trời xanh thẳm

Hẹn cùng nhau chờ đợi như bây giờ

 

Người cầm bút như gieo mưa đồng hạn

Biến nhịp tim thành bao tử kêu sầu

Có khả năng nhìn thấy trong ly gián

Một con vật nho nhỏ cánh nâu nâu

 

Nếu mơ ước mình trở lại ngày ấy

Đi học lại, phải ôn lại từng phần

Em thích Văn, vậy anh ra đề đấy

Tả áng mây, rồi làm bài đi cưng!

 

Quốc Khang

 

 

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 33.7% Viet Nam
China 22.9% China
United States of America 14.9% United States of America
Singapore 8.0% Singapore
Italy 6.4% Italy
Germany 4.4% Germany
Brazil 2.3% Brazil
Canada 1.5% Canada

Total:

128

Countries