"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Cái Bắt Tay 

 

   Khi cha xứ vào phòng khách thì bà thư-ký nói:

   - Thưa cha, người bạn của cha điện-thoại nói sẽ tới trong vài phút nữa.

   - Cám ơn bà.

   Bỗng có tiếng gõ cửa. Một cậu bé chừng ba tuổi lon-ton chạy vào. Bà thư-ký chặn lại:

   - Em nhỏ đi đâu?

   - Con kiếm cha.

   Người đàn bà lắc đầu:

   - Cha bận. Có gì để tôi giúp em.

   Đứa bé lắc đầu:

   - Hông, con kiếm cha.

   Cậu bé chạy tới cha xứ lắp-bắp:

   - Mẹ …Té xuống … Mẹ hổng nói được.

   Cha xứ vội bảo bà thư-ký:

   - Bà vui lòng gọi cấp-cứu ngay. Tôi tới đó bây giờ.

   Ông cúi xuống bế cậu bé chạy về nhà. Xe cứu-thương tới sau vài phút. Bà mẹ nhờ vậy thoát chết.

   Cậu bé được đài truyền-hình phỏng-vấn. Cả xứ đạo coi em như một anh-hùng.

   Mấy ngày sau người cha đưa con tới linh-mục chánh xứ để cám ơn. Ông bảo vị tu-sĩ rằng con ông có chuyện riêng muốn nói rồi quay ra ngoài.

   Cậu bé hỏi vị linh-mục:

   - Đây là “bí-mậc”. Cha dậy con gọi … cấp cứu được hông?

   Vị linh-mục hỏi:

   - Con chưa biết à?

   Cậu bé cắn môi ngần-ngừ, lúc sau mới trả lời:

   - Ba bận nên hổng dậy con cái gì cả.

   Sau bài học cho cậu bé, vị linh-mục mở cửa mời người cha vào. Ông này thấy cha xứ bâng-khuâng nên khẽ hỏi:

   - Có chuyện gì không cha?

   Cha xứ đắn-đo một lúc mới tiết-lộ:

   - Cháu nhờ tôi dậy cách gọi cấp-cứu.

   Người cha im-lặng suy-nghĩ rồi ông thành-thật nói:

   - Vì nợ-nần, thiếu hụt nên con đi làm liên-miên, không có giờ cho gia-đình và cả năm cũng chỉ đi nhà thờ được vài lần. Không ngờ cái bắt tay đã cứu được gia-đình con.

   Cha xứ ngạc-nhiên:

   - Sao lại cái bắt tay?

   Người đàn ông âu-yếm xoa đầu đứa bé:

   - Mỗi chủ-nhật khi tan lễ, cha đứng cuối nhà thờ tiễn mọi người. Cha bắt tay và hỏi han cháu. Cháu rất thích cha vì chưa ai đối-xử với cháu như vậy.

   Ông cảm-kích nhìn cha xứ rồi tiếp:

   - Từ nay, con đưa gia-đình đi nhà thờ. Cuối lễ chúng con có dịp bắt tay cha.

 

Nguyễn Xuân Thiên Tường

 

 

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 37.7% Viet Nam
China 21.3% China
United States of America 16.4% United States of America
Italy 7.2% Italy
Germany 5.0% Germany
Brazil 2.7% Brazil
Canada 1.7% Canada
Singapore 1.2% Singapore

Total:

128

Countries