"Ta muốn cưỡi cơn gió mạnh, đạp làn sóng dữ, chém cá tràng-kình ở Biển Đông, quét sạch bờ-cõi để cứu dân ra khỏi nơi đắm-đuối chứ không thèm bắt chước người đời cúi đầu, cong lưng làm tỳ-thiếp cho người ta"  ** Triệu Thị Trinh **

Truyện Ngắn: Người Đi Tìm Bóng

 

Người Đi Tìm Bóng

Tình cờ tôi quen với Tịnh An khi ghé vào cái sạp ven đường mua vài tấm thiệp cho muà Giáng Sinh năm ấy. Đối với tôi, tất cả những quen biết mới hay cũ, ngắn hay dài, đến rồi đi đều có duyên như sự sắp xếp cuả định mệnh. Bởi vậy mà mối giao hảo giữa tôi và Tịnh An kéo dài hằng bao nhiêu năm, vẫn mới mẻ như lần đầu gặp nhau muà Giáng Sinh năm hai đứa còn rất trẻ.

Hôm ấy là một ngày giữa tháng mười hai, tiết tháng chạp khoác cho bầu trời phố thị màu mây xanh lơ, cơn gió bấc cuối năm làm hây hồng những đôi má , và ánh mắt thiếu nữ chừng long lanh hơn vì niềm vui của mùa Giáng Sinh tràn ngập trên các nẻo phố phường. Trên lề đường trước ngôi nhà thờ cổ kính, người ta bày đầy những cây thông giả với những trái châu xanh đỏ, đèn chớp tắt đủ màu xen lẫn với những tấm thiệp Giáng Sinh treo tòn teng dễ quyến rũ đám trẻ mới lớn bước vào tuổi mộng mơ.

Hồi còn đi học, tôi có thói quen sưu tập những tấm thiệp Giáng Sinh do bạn bè gửi tặng, nên có những buổi tối vưà ngồi nghe nhạc Giáng Sinh, vừa bày đầy các tấm thiệp trên bàn rồi một mình ngắm nghiá hằng giờ không chán. Năm nào siêng, tôi còn đi mua loại giấy vẽ cứng cắt ra, rồi dùng màu để vẽ, tự thực hiện những tấm thiệp xinh xinh để gửi tặng bạn bè, cũng tiết kiệm được chút tiền còm ít ỏi tuổi học trò.

Năm ấy bận rộn quá, tham gia cây Giáng Sinh với ca đoàn nhà thờ nên tối nào cũng phải đi tập hát, những ca khúc Giáng Sinh cuốn hút tôi vào không khí rạo rực của đêm Noel đông như chảy hội, tiếng phong cầm đưa những tiếng hát hoà vào nhau làm tâm hồn chơi vơi trong niềm vui của đêm Sinh Nhật. Vì vậy để đáp lại những tấm thiệp nhận được từ bạn bè, tôi rảo quanh những sạp hàng bán lẻ mọc bên lề đường để tìm mua vài tấm thiệp thích hợp với túi tiền cuả tôi, rẻ hơn mua trong tiệm sách, rồi vì thế mà gặp Tịnh An.

Tịnh An dễ thương như cái tên cuả cô, chiếc răng khểnh dễ thương bên khoé miệng lúc hé môi cười tuyệt xinh. Hai đưá vô tình cùng chúi đầu vào chọn chung một loại thiệp giống nhau, giản dị là chỉ một cây thông màu xanh biếc trên nền trắng có điểm những bông hoa tuyết. Chắc Tịnh An cũng trạc tuổi tôi hồi ấy, khuôn mặt trái soan có đôi mắt đen như hạt nhãn, nước da trắng hồng khiến Tịnh An nổi bật trong chiếc áo dài trắng, khoác thêm một chiếc áo len đỏ nên đôi má ửng hồng như màu hoa đào trong nắng.

Đứng ngây người trước một rừng thiệp Giáng Sinh, cả hai cùng bâng quơ trao đổi góp ý về màu sắc, cuối cùng Tịnh An chỉ mua có mỗi một tấm thiệp, trong khi tôi cầm một xấp mà vẫn cảm thấy chưa đủ.Thấy tôi nhìn, Tịnh An nhoẻn miệng cười nói rất tự nhiên:

“Mình chỉ cần một tấm thôi, cho chàng, vì chàng đi xa rồi!”

Tôi gật đầu thông cảm, bụng thầm nghĩ thời buổi chiến tranh, những cô gái có người yêu là lính như Tịnh An thì mấy ai được gần nhau. Trao đổi thêm vài câu chuyện nữa xem ra đã có vẻ tâm đầu ý hợp, hai đưá trao nhau địa chỉ . Tuổi trẻ hồn nhiên và cởi mở, tôi đi về mang theo nụ cười dễ thương cuả Tịnh An, hẹn sẽ gặp nhau trong khuôn viên nhà thờ để khoe với Tịnh An, ban hợp ca trong đó có tôi sẽ trình bày những bản Thánh ca rất đặc biệt chào mừng Chuá sinh ra đời.

***

Thời gian thấm thoát trôi đi, tình thân giữa tôi và Tịnh An ngày càng thắm thiết. Tôi tin rằng chẳng phải do ngẫu nhiên mà đến, chắc hai đưá có duyên với nhau từ kiếp trước, nên bỗng vưà gặp nhau đã cảm thấy như là tri âm, tri kỷ tự kiếp nào.

Tôi vẫn hiểu mù mờ về “người ấy” của Tịnh An qua câu chuyện trao đổi rất ít về tấm thiệp trước ngày Lễ Giáng Sinh. Mãi đến sau này ở cái tuổi không còn trẻ nữa, hai đưá mới lại tìm được nhau trên xứ người, nối lại sợi dây liên lạc đứt đoạn sau hơn 30 năm. Đến khi nghe Tịnh An tâm sự, tôi mới sực nhớ lại nét mặt buồn buồn cuả cô bé ở độ tuổi đôi mươi ngày ấy, khi nói với tôi về tấm thiệp duy nhất dành cho “chàng” nào đó trong muà Giáng Sinh.

Chiều hôm nay, một chiều Đông ảm đạm và buồn bã, tôi nhận được cú điện thoại cuả bạn tôi. Giọng nói mang thanh âm của một nỗi buồn chất chưá trong đó, Tịnh An đang sống ở miền Đông Bắc nước Mỹ, những rừng thông chập chùng và những cơn mưa tuyết buốt giá lòng người, phong cảnh và khí hậu ảnh hưởng lên tâm hồn cuả con người một nỗi buồn da diết. Tiếng nói thân thương ngày nào vẫn thánh thót trên đường dây điện thoại, cho đến tuổi này mà cô bạn tôi vẫn còn một giọng nói rất quyến rũ:

“Giáng Sinh sắp đến rồi Ngọc nhỉ? Tự nhiên mình nhớ đến muà Giáng Sinh năm xưa, hồi hai đưá mình mới quen nhau, Ngọc còn nhớ không?”

Trí nhớ tôi quay ngược lại rất nhanh buổi chiều muà Giáng Sinh năm đó, thời gian qua đi đã hơn ba mươi năm mà màu áo, tiếng cười, tiếng chuông ngân mùa Giáng Sinh, những tấm thiệp năm xưa như còn lung linh trước mắt:

“Nhớ chứ! nhớ nhất là những tấm thiệp muà Noel, vì đó là niềm vui nhất của mình trong một năm. Hình như mình vẫn giữ thói quen ấy cho đến bây giờ đấy Tịnh An à. Có nhiều người bảo mình thời buổi này mà còn chịu khó gửi đi những tấm thiệp chúc chiếc như vậy là lạc hậu lắm, nhưng đối với mình thì hình như đó là dịp duy nhất trong năm để nhớ lại tất cả những người mà mình quen biết. Duy trì được thói quen đó là một cách để nhớ đến nhau, để cảm ơn nhau chắc đâu có gì xấu để phải bỏ đi, phải không bạn?” Tiếng nói buồn buồn cuả Tịnh An bên kia đầu dây nghe bùi ngùi hơn:

“Đồng ý với Ngọc, đó là một thói quen tốt nhưng ở thời đại internet như bây giờ, người ta thích cái gì tiện lợi hơn. Nói đến những tấm thiệp Giáng Sinh là hình như mình mang nặng một cảm giác buồn buồn thế nào đó Ngọc ạ, chắc tại mình mang nợ với người ấy mà chưa trả xong. Ngọc có nhớ năm ấy mình chỉ mua duy nhất có một tấm thiệp thôi, vì mỗi năm mình cũng chỉ nhận có một tấm thiệp duy nhất của người ấy, để rồi suốt đời lòng mình cứ khắc khoải hoài vì sự biến mất của nó mà mình tạm gọi là một mối tình tuyệt vọng …”

Tôi “à” lên một tiếng nhỏ, rồi hỏi lại Tịnh An:
“Mình nhớ ra rồi , có phải tấm thiệp mà hồi ấy Tịnh An nói với mình là tấm thiệp duy nhất cho “chàng”, cho một người ở xa phải không? Chung tình nhỉ? Cách nói của bạn là mình đã hiểu ra người ấy chỉ là chiếc bóng của dĩ vãng, chứ không phải là người đang đồng hành với bạn phải không?”

Có tiếng cười kín đáo nho nhỏ bên kia đầu dây:
“Đúng đấy bạn hiền, mặc dù mình không hề muốn nhớ nhưng quái lạ rằng hễ cứ đến muà Giáng Sinh, khi nhìn thấy những tấm thiệp thì lòng mình nó lại buồn quái quỷ thế nào ấy. Thôi để mình kể cho nghe không lại nóng ruột , thực tình thì ôm mãi trong tim nỗi buồn của hơn ba mươi năm cũng chẳng ích gì, thà rằng nói, nói cho xong một lần rồi thôi…”

Tôi cũng rất đồng ý với Tịnh An điều đó, nhất là tính thực tế giúp tôi đẩy nhanh nỗi buồn, gạt bỏ những cái vớ vẩn trong tâm trí càng nhanh càng tốt. Nghĩ thế nên tôi bảo bạn:
“Không biết quan niệm sống của bạn như thế nào, riêng tôi, những nỗi bất hạnh hay đau khổ trong cuộc đời mình đã trải qua, cứ xem nó như những đống rác cần phải đổ đi cho xong, giữ mãi làm gì cho nặng bụng…”

Tiếng cười khúc khích cuả Tịnh An như chế riễu:
“Nhưng lỡ đó là những kỷ niệm đẹp thì mình phải trân trọng nó, chứ sao lại đem vứt vào thùng rác?”

Hơi bí trước câu nói của Tịnh An, nhưng tôi vẫn cãi chày cãi cối:
“Ừ thì cho là đẹp, nhưng đã đẹp tại sao lại buồn, mà buồn thì giữ làm quái gì. Kỷ niệm như cái áo đẹp, đẹp thật đó nhưng nó cũ rích rồi, không thể nong vào cái thân bồ tượng hay gầy còm cuả hôm nay, thì thôi, xếp nó lại mà mặc cái áo mới, phải không?”

Tịnh An cũng đuà:
“Đúng thế! Nhưng ít ra cũng cho ta một lần truy điệu nó rồi hãy đem chôn vào huyệt lạnh. Mà thôi để ta nói, vì tấm thiệp Giáng Sinh đầu đời mà ta nhận được là của chàng, người mà ta phải gọi bằng “chú”, vì ngày xưa chú là bạn cùng đơn vị với ông cụ của mình. Tuy nhỏ tuổi hơn ông cụ cuả mình, nhưng vẫn là bạn cuả bố nên nề nếp con nhà không được phép gọi chú bằng “anh”

Tôi ngắt lời Tịnh An:
“ Thôi tớ hiểu rồi, mối tình đơn phương của cháu Diễm với chú Đạt trong “ Yêu” của Chu Tử đấy phải không? Hay còn một lý do gì khác?

Tịnh An rủ rỉ qua đường dây điện thoại:
“Chắc chắn là không đơn phương, vì tấm thiệp Giáng Sinh năm ấy gửi đến có tấm hình chân dung cô cháu gái, do chính tay chàng vẽ rất đẹp. Nếu không nghĩ về ai làm sao có thể vẽ giống đến vậy, nhưng khổ nỗi chắc chàng mặc cảm vì tuổi tác, và cũng vì ngại ông cụ nữa. Chàng có giọng nói rất ấm áp, nồng nàn, lại khéo chiều các cháu nên vì thế đối với tớ chỉ có chàng là thần tượng, có thể tin tưởng tuyệt đối hơn cả ông bà cụ ở nhà nữa. Đó là thời kỳ chàng còn làm việc chung với ông cụ, sau tự nhiên lại tình nguyện đổi đi đơn vị xa tít ngoài miền Trung, nhưng cứ mỗi muà Giáng Sinh thì không bao giờ quên gửi cho cô cháu tấm thiệp tự tay vẽ lấy rất đẹp. À, còn một chuyện nữa, hồi ấy mình nhớ có lần đi chơi với nhỏ bạn, hai đứa tò mò ghé vào nơi ở của chàng mới phát hiện ra tấm hình cuả mình được để trên bàn làm việc, dưới cái chụp đèn màu xanh lơ. . .”

Tôi thích thú reo lên:
“ Tình vậy thì làm gì lại không biết. Nhưng sao không “ tới luôn bác tài”. Tớ cũng hơi ngạc nhiên đó.”

Tịnh An trả lời:
“Ta cũng chẳng hiểu được, cứ cho là tuổi tác chênh nhau mười mấy năm đi chăng nữa, cũng đâu phải là một trở ngại khi người ta yêu nhau. Trước khi đổi đi nơi khác, mình nhận được một cái hẹn mời đi ăn của chú ấy, có lẽ đó là lần cuối cùng gặp nhau, thú thật với Ngọc chưa bao giờ mình cảm thấy một nỗi mất mát lớn lao như vậy. Dĩ nhiên tuổi trẻ không dấu được nỗi buồn ấm ức trong lòng, lần gặp cuối cùng đó mình khóc như mưa. Chàng khuyên mình ráng học, tương lai còn dài, cuộc đời chàng vốn nhiều sóng gió, sự nghiệp thì như đống lửa rơm bùng lên rồi sẽ đến lúc tàn, còn mình lại là một nhuỵ hoa vưà hé nở, nên vì thế dù th1ê nào đi nữa cũng không dám lôi kéo mình vào sự bấp bênh đó. Mình còn thơ ngây quá so với tuổi đời và cả cuộc đời chàng, lúc đó cũng không thiếu những cô gái khác muốn bám lấy. Nghe chàng nói vậy mình chỉ biết khóc, Như vậy là sao ? Bao nhiêu năm trong đời mình ấm ức hoài, có vẻ như mình bị hắt hủi, bị loại bỏ ra khỏi cuộc đời tình ái cuả một người đàn ông, chẳng lẽ mình vô duyên đến thế sao ?!! »

Ngắt lời Tịnh An, tôi nói :
“Chắc chắn là bạn không vô duyên rồi, vì không lẽ người ta bỏ thì giờ ra để vẽ chân dung cho một cô gái mà lại không có sự rung động của con tim. Nhưng tớ rất cảm phục bản lĩnh cuả ông chú này, ông ta muốn trở thành bất tử trong trái tim cuả một người con gái mà ông ấy yêu, và cũng được yêu lại. Bây giờ tớ hỏi nhà ngươi nè, giả tỷ như hồi ấy hai người yêu nhau và lấy được nhau, hơn ba mươi mấy năm với bao nhiêu thay đổi của thời gian chồng chất lên, liệu rằng khi mi khôn lớn lên, đầu óc non nớt của tuổi mười bảy mười tám năm xưa sẽ trưởng thành và thay đổi theo dòng đời, mi có còn cảm thấy thực sự hạnh phúc bên ông chồng lớn hơn mình gần hai mươi tuổi không nhỉ ? »

Tịnh An ậm ừ một chút rồi trả lời :
« Mình cũng không biết nữa, nhưng trong hồi tưởng thì cảm giác nhớ thương một muà Noel năm cũ còn y nguyên, và hình bóng cũ vẫn chỉ là hình bóng cũ, bởi vì mình không còn cơ hội để gặp lại chú ấy kể từ muà Giáng Sinh năm ấy. Nhất là ở tuổi hoàng hôn của cuộc đời thì cảm giác ấy nó lại càng rõ rệt, mình cứ nao nao buồn vì không biết bây giờ người ấy ở đâu, lưu lạc phương trời nào, hạnh phúc hay đau khổ, còn sống hay đã chết ? Vì bỗng dưng mà mất, mất đi không có cách gì tìm lại được. Nhà ngươi cho ta một lời khuyên đi... »

Giọng nói của Tịnh An bỗng trở nên nghẹn ngào, tội nghiệp cô bạn tôi đa cảm quá, nó khiến cho tôi nhớ đến hơi gió heo may khi đứng bên một bờ sông vắng. Nhưng cũng chỉ thế thôi, tôi phải lôi bạn ra khỏi chút ảo tưởng đi tìm lại chiếc bóng năm xưa. Tôi thú vị trả lời Tịnh An không một chút đắn đo :

« Có thể là bạn đang thương nhớ về một mùa Giáng Sinh trong quá khứ thì đúng hơn, và lồng trong bối cảnh ấy là hình ảnh một người, bạn đang tưởng tiếc tuổi trẻ của mình đấy. Thế thì ta phải kể cho nhà ngươi nghe một câu chuyện. Có một người đàn ông kia yêu một người con gái hồi ông còn trẻ, bóng hình cuả cô này in sâu vào tâm khảm đến nỗi ông ta lúc nào cũng quanh quẩn đi tìm lại hình bóng người con gái mình thương yêu. Qua hình bóng cuả những người đàn bà khác mà ông gặp gỡ, ông luôn thất vọng vì nó giống cái này lại vẫn chẳng giống cái kia, và vì thế mà ông ta luôn cảm thấy cô đơn. Cho đến một hôm có dịp trở lại nơi chốn xưa, cái nơi kỷ niệm mà ông ta đã gặp người con gái ấy, chỗ có một cái hồ rất đẹp với những cây thông in bóng xuống mặt hồ. Ông ta vô tình nhìn xuống mặt nước và kinh hãi nhận ra rằng mình đã là một ông già râu tóc bạc phơ, không còn là mình của mấy chục năm về trước. Thế là ông ta tỉnh mộng, thôi đeo đuổi giấc mộng đi tìm lại hình bóng cũ. »

Có tiếng cười khúc khích của Tịnh An bên kia đầu dây, nó rủa tôi nho nhỏ :
« Con khỉ ! Bạn không định cho tôi một bài học đấy hả ? »

Trong khi đó tính hài hước cho tôi tưởng tượng thêm :

« Thường thì ngoại cảnh hay chi phối lên tâm hồn của con người, nhớ nhung sầu héo hay đau khổ cũng bởi cái tính hay « tức cảnh sinh tình » của loại người có chút lãng mạn trong huyết quản. Ý là ở đây tớ chỉ đề cập đến những người cùng một lưá tuổi với nhau mà đã như vậy, khi đến tuổi về gìa thích tìm gặp lại nhau để nhắc chuyện cũ, hay có khi cũng chỉ tò mò muốn biết người ấy bây giờ ra sao ? Chẳng hạn cứ cho rằng người xưa còn đó, bây giờ khi gõ cửa căn nhà xưa, bỗng dưng lại có một bà béo ục ra hỏi ông tìm ai vậy nữa thì hì hì, vỡ mộng là cái chắc. Riêng trường hợp cuả nhà ngươi với ông chú chênh nhau đến mười mấy tuổi, ngươi nghĩ sao nếu bây giờ gặp lại một ông lão bảy chục cái xuân tàn ? Thôi, ta cho nhà ngươi một phút đi soi gương, soi cho kỹ nhé, chừng nào tìm được cái bóng cuả mình năm xưa, thì hãy tiếp tục nhớ thương hình bóng cuả người trong mộng ... »

Nguyên Nhung

 

Share

Mng Lễ Giáng Sinh 25/12/2018

giang sinh 9

Mục Văn-Học

Phụ-Trách

 

Với sự cộng tác:

  • Ái Hoa
  • Áng Vân
  • Bạch Xuân Phẻ
  • Dã-Tràng Biển Đông
  • Hà Việt Hùng
  • Hồ Văn Hiền
  • Huy Văn
  • Lê Hữu Uy
  • Ngô Minh Hằng
  • Nguyên Lương
  • Nguyên Nhung
  • Nguyên Tiêu
  • Nguyễn Hoàng Lãng-Du
  • Nguyễn Thanh Huy
  • Nguyễn Thị Thanh Dương
  • Nguyễn Xuân Thiên Tường
  • Tương Giang

Thành-kính tiễn-biệt
Tr Lão Thành
Trần Văn Lược
06/12/2018
Hưởng Thọ 100 tuổi

 

Who's Online

Hiện có:
126 guests & 0 thành viên trên mạng

Chủ-Trương

Do một số người yêu ngành giáo-dục, nhà giáo, trưởng Hướng-Đạo và toán Nghiên-Cứu Huấn-Luyện Dấn-Thân chủ-trương

Điều-Lệ

Những sáng-tác và sưu-tầm gửi cho Làng Huệ cần tính-cách xây-dựng, phát-triển con người; không chính-trị đảng phái, phe nhóm và không chỉ-trích, chê-bai. Khi gửi bài, tác-giả đồng-ý cho Làng Huệ phổ-biến miễn-phí trên sách báo và tuyển-tập.

Phối-Hợp

  • Hoàng Vĩnh Yên
  • Nguyễn Thị Thiên-Tường
  • Phạm Trần Quốc-Việt
  • Phù-Sa Việt

Contact / Liên-Lạc

Joomla templates by Joomlashine