"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Tại-Sao Ta Tha-Thứ? 

 

Đức Tổng Giám-Mục Emeritus Desmond Tutu từng đoạt Giải Nobel Hòa-Bình 1984. Ngài hiện là Chủ-Tịch Ủy-Hội Chân-Lý & Hòa-Giải Nam-Phi.

hvhung --- tai sao 1

 

Hồi còn bé, có rất nhiều đêm, tôi đã chứng-kiến cảnh cha tôi đánh-đập và chửi-mắng mẹ tôi. Tôi còn nhớ mùi rượu nồng-nặc, nhớ đôi mắt sợ-hãi của mẹ tôi, và cảm thấy nỗi thất-vọng chực đến mỗi khi chúng tôi nhìn thấy những người chúng tôi thương-yêu hành-hạ nhau theo những cách thật khó hiểu. Tôi không muốn rút kinh-nghiệm từ ai cả, nhất là từ một đứa trẻ. Nếu tôi cứ nhớ mãi những ký-ức đó, có thể tôi lại làm cha tôi đau-đớn lại, giống cái cách người đã làm với mẹ tôi và với cách tôi không thể làm được khi tôi còn quá bé. Tôi đã nhìn thấy khuôn-mặt mẹ tôi và tôi đã nhìn thấy một con người hiền-lành tôi rất thương-yêu và người đó không làm gì để bị hành-hạ như vậy.

Khi tôi hồi-tưởng lại chuyện này, tôi mới nhận thấy tha-thứ thật là khó. Về tình, tôi biết cha tôi gây ra đau-đớn chỉ vì người bị đau-đớn. Về lý, tôi biết đức-tin của tôi đã nói là cha tôi cần được thứ-tha như Đức-Chúa đã thứ-tha cho tất-cả chúng-ta. Nhưng vẫn còn khó-khăn. Cơn hôn-mê mà ta chứng-kiến hay có được vẫn còn sống trong ký-ức ta. Dù qua nhiều năm, chúng vẫn có thể gây cho ta đau-đớn mỗi khi ta hồi-tưởng lại.

Bạn bị đau-khổ hay đang chịu-đựng? Dù vết-thương mới hay cũ, vết-thương có lành không? Chuyện gì gây ra cho bạn cũng đều lầm-lẫn, không công-bằng và không đáng như thế. Bạn có quyền phẫn-nộ. Và khi bạn bị đau-đớn, trả-thù lại sự đau-đớn là rất bình-thường. Nhưng ít khi trả-thù làm cho ta thỏa-mãn. Ta nghĩ nó sẽ, nhưng nó lại không. Nếu tôi tát bạn sau khi bạn tát tôi, tôi đâu có bớt đau-đớn chút nào, và cũng không giảm được sự buồn-bực là bạn đánh tôi.

Sự hòa-giải chỉ có, cách hay nhất, vào một lúc nào đó, là giảm thiểu nỗi-đau. Cách tốt nhất để hàn-gắn nỗi-đau là tha-thứ. Chỉ khi nào ta biết tha-thứ, ta mới tháo-gỡ được nỗi-đau và cảm thấy thoải-mái.

Không biết tha-thứ, ta cứ bị ràng-buộc vào kẻ hại ta. Ta cứ bị cột-thắt vào sợi xích cay-đắng mãi, xiết-chặt vào nhau và không có đường-thoát.

Chỉ đến khi ta tha-thứ cho kẻ hại ta, kẻ đó giữ chìa khóa hạnh-phúc ta, kẻ đó sẽ là cai-ngục của ta.

Khi ta tha-thứ, ta lấy lại sự kiểm-soát số-phận và cảm-nghĩ của ta. Ta trở-thành những nhà giải-phóng. Tha-thứ, nói cách khác, là hình-thức tốt nhất mang lại lợi-ích riêng. Điều này đúng về mặt tinh-thần và khoa-học. Ta không tha-thứ giùm kẻ khác. Ta không tha-thứ cho kẻ khác. Ta tha-thứ cho chính ta.

Sự tức-giận có thể chính-đáng, nhưng “việc ăn-thua” không làm ta cảm-thấy khá hơn.

 

Hà-Việt-Hùng dịch

Nguyên-Tác: Why We Forgive?

Của Tổng Giám-Mục Desmond TuTu

Tạp-Chí Reader’s Digest

Số Tháng Bẩy 2014

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 29.3% Viet Nam
China 20.7% China
Singapore 19.0% Singapore
United States of America 13.2% United States of America
Italy 5.6% Italy
Germany 3.7% Germany
Brazil 2.0% Brazil
Canada 1.3% Canada

Total:

131

Countries