"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Ơn Thầy

 

Ngày bé thơ tôi thường nghe mẹ bão

Con lớn khôn sẽ được đến trường

Nơi có thầy có bạn đông vui

Và được biết bao nhiêu điều mới lạ

 

Ngày ấy đến khi tôi tròn năm tuổi

Mẹ dắt tay tôi hồi họp đến trường

Vừa khấp khởi mừng vừa băn khoăn lo lắng

Một nỗi lo chơm chớm trong lòng tôi

 

Trường làng tôi nho nhỏ cạnh đầm sen

Có bóng mát có hàng dâm bụt đỏ

Tâm hồn tôi bỗng dưng hưng phấn lạ

Buổi học đầu đời. Ôi mới đẹp làm sao

 

Rồi từ đó từng năm từng năm một

Từng thầy cô đã nâng bước tôi đi

Tôi vững chãi vào đời nhờ ơn người giúp sức

Lòng nguyện lòng sẽ tiếp bước thầy tôi

 

Lên bục giảng tôi nêu gương thầy làm chuẩn

Cả tác phong cả đạo đức thầy cô

Một người thầy không thể nào thiếu được

Trong cuộc đời trong sự nghiệp tương lai

 

Chiều hôm nay trở về thăm quê củ

Thăm thầy xưa đã cho tôi chữ đầu đời

- Bây giờ thành đạt ra sao hả

Còn nhớ chữ nào của thầy không

 

Tôi vòng tay đáp :

Dạ thưa nhớ, 

Con đọc thầy nghe, có đúng không

Công Cha, nghĩa Mẹ, Ơn Thầy

Làm người phải nhớ điều này mới nên

Nghe xong thầy cười rơm rớm lệ

Sung sướng tôi cười, mắt bỗng cay

 

Chiêu Ánh

 

 

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 29.4% Viet Nam
China 20.7% China
Singapore 18.8% Singapore
United States of America 13.3% United States of America
Italy 5.7% Italy
Germany 3.7% Germany
Brazil 2.0% Brazil
Canada 1.3% Canada

Total:

132

Countries