Nén Hương
Ấm Chiều
Bình Định
một chín bảy lăm
làng tôi lồi lõm trăng nằm hố bom
triền đê cháy xém tre còm
cầu treo ốm nhách ốm nhom mương làng
tôi một nẻo
em một đàng
một vòng phố huyện chửa tàn thuốc rê
đến đâu
rặt cái nhà quê
cù bơ cù bấc bữa về bữa đi
giao thừa đạn pháo ầm ì
gánh con gánh gạo mùa di tản buồn
những chiều trầm mặc tiếng chuông
người làng có kẻ đi luôn cõi về
Bình Định từ phố đến quê
sá cày đường đạn đồng xơ xác nằm
quê hương một chín bảy lăm
năm mươi năm
có về thăm... xóm nghèo ?
ngày đi mang dấu yêu theo
bữa về tìm chỗ chèo queo... giấu buồn
đất nghèo chôn những yêu thương
người thân nằm đó
nén hương... ấm chiều
Duy Phạm













