"Nếu trong nước hay có loạn là vì nhân-dân bị thiếu-thốn. Từ nay sắp tới, lương-bổng của ta là 500$ một tháng thì ta chỉ lãnh 200$ mà thôi, còn lại 300$ ta giao cho các thầy đem ra giúp-đỡ kẻ nghèo-khó." ** Duy-Tân ** (năm 8 tuổi)


Buồn Dễ Sợ!   


Chia tay O, răng tui buồn dễ sợ
Phải mùa hè thả phượng đỏ lâm ly?
Sợ xa O môi má nớ nhu mì
Ba tháng lận ! Trời ơi..răng  không quớ?

Bắt tay rồi ,làm như tui mắc nợ
O điều chi  mà chẳng rõ nguồn cơn
Cứ đi lui đi tới giữa sân trường
Chiếc lá rụng  cũng giật mình thảng thốt..

Giấu tờ thư vì tánh mình ốt dột
Mô dám đưa giữa ban mặt ban mày?
Đợi đêm về…thì O đã ngủ say
Tui ân hận  nên thẩn thờ dựa cột.!

Phượng cứ đỏ, răng tim tui nhon nhót
Giấc mơ xưa mô có đến hai lần?
Cứ giận mình, đứa ngu ngơ, dại dột
Thiếu mặt dày để nói trước “ Yêu em ! “

Nghe nhạc Thanh Sơn, cứ hứng niềm riêng
Hẳn tơi tả bên ni bao chờ đợi
Ghét mùa hè, mong mùa thu bước tới
Để gặp O cho dạ bớt ưu phiền…

Chừ một “chắc” có khi nổi cơn điên(*)
Đấm ngực mình, răng mà tui tệ rứa?
Điêu khắc tình, ngó ri còn bừa phứa (**)
Sao đẹp lòng  O hí,  ở bên tê ?

Trần Dzạ Lữ
(*) Một “chắc” là một mình ( **) Bừa phứa là không ngăn nắp

           

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 37.4% Viet Nam
China 21.8% China
United States of America 16.3% United States of America
Italy 7.1% Italy
Germany 5.0% Germany
Brazil 2.6% Brazil
Canada 1.7% Canada
Singapore 1.3% Singapore

Total:

128

Countries