"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Nghĩ Về Mẹ 

 

Lâu lắm rồi, sáng nay con mất ngủ,

Đối diện mình, cà phê mặn đắng môi,

Tự trách thầm, thơ viết rất nhiều rồi,

Bài cho mẹ, đầu ngón ta đếm được.

 

Con vô tâm trước đời mẹ gió ngược,

Nhận tình yêu như hơi thở hàng ngày,

Thảng hoặc tình cờ trước một cánh hoa bay,

Thơ rung động, lại không hề có mẹ.

 

Quá nửa đời người, bước chân không đơn lẻ,

Trái gió trở trời, tô cháo nóng yêu thương,

Hạnh phúc trong tay, con cố nghĩ bình thường,

Không dám nhắc... một ngày mai trống vắng!

 

Không dám nhớ... một ngày, màu hoa trắng,

Trắng cả lòng, tự nhắc nhở : phải quên,

Sợ rất sợ, nên thơ cố lắng im,

Giấu tâm tư vào tận cùng mềm yếu.

 

Đọc bài thơ khóc mẹ lòng nặng trĩu,

Rồi đến mình, vần điệu có thành thơ ?

Thêm lần này, nuốt dòng lệ ngác ngơ,

Tay run rẩy, như thơ... không đoạn kết!!!

 

Tương Giang

 

 

 

 

 

 

 

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 29.4% Viet Nam
China 20.7% China
Singapore 18.9% Singapore
United States of America 13.3% United States of America
Italy 5.7% Italy
Germany 3.7% Germany
Brazil 2.0% Brazil
Canada 1.3% Canada

Total:

132

Countries