"Tôi là một người trong tay không lấy một tấc sắt, trên mặt đất không có chỗ nào dừng chân. Chẳng qua mình là một thằng tay không, chân trắng, sức yếu, tài hèn lại đòi vật lộn với hùm beo có nanh dài, vuốt nhọn. Dù sao mặc lòng, tôi vẫn cứ hăng-hái đi tới. Tôi vẫn muốn đổ máu ra mua Tự-Do." ** Phan Bội Châu **

 

Động-Lực

Tác-giả: Eric Butterworth
Lược dịch: Nguyễn Xuân Thiên-Tường

     Một giáo-sư đại-học cho một lớp xã-hội học do ông dậy đi vào một xóm nghèo ở Baltimore tìm hiểu tiểu-sử của 200 đứa con trai nhỏ. Sinh-viên của ông được yêu-cầu lượng-giá tương-lai của mỗi em đó. Trong tất cả mọi trường-hợp, các sinh-viên đã ghi lại như sau: “Đứa bé này không có cơ-hội thành-đạt”.

     Hai mươi lăm năm sau, một giáo-sư đại-học khác phụ-trách môn xã-hội tình-cờ thấy bản nghiên-cứu trước đây. Ông cho sinh-viên của mình tiếp-tục theo dõi cái dự-án để xem chuyện gì đã xẩy ra. Trừ 20 em đã rời khỏi khu-vực hay đã chết, các sinh-viên được biết có 176 trong số 180 người còn lại đã thành-công trên mức bình-thường. Các em trở-thành các luật-sư, bác-sĩ và thương-gia …

     Vị giáo-sư đại-học ngạc-nhiên nên quyết-định tìm hiểu thêm. May-mắn là nhiều người hãy còn lại ở lại trong vùng. Giáo-sư có dịp hỏi người: “Lý-do nào khiến bạn thành-công”. Trong mỗi trường-hợp, câu trả lời đều tràn-đầy sự cảm-xúc: “Đó là nhờ công-ơn của một nhà giáo”.

     Nhà giáo đó vẫn còn sống, giáo-sư hỏi người đàn bà tuy đã già nhưng còn tỉnh-táo rằng bà đã dùng cái công-thức thần-diệu nào để kéo các em từ những vũng lầy tới những thành-quả mỹ-mãn.

     Mắt nhà giáo đó sáng lên. Môi của bà nở một nụ cười dịu-dàng: “Chuyện thật đơn-giản. Tôi yêu-thương các học trò của tôi”.

 

 

Thống-Kê Vào Làng

Viet Nam 29.8% Viet Nam
China 19.9% China
Singapore 18.8% Singapore
United States of America 13.9% United States of America
Italy 5.5% Italy
Germany 3.6% Germany
Brazil 1.9% Brazil
Canada 1.3% Canada

Total:

132

Countries